A SANH – NGƯỜI GIỮ BẦU TRỜI TRƯỜNG SƠN BẰNG ĐÔI MẮT DÂN QUÂN
A SANH – NGƯỜI GIỮ BẦU TRỜI TRƯỜNG SƠN BẰNG ĐÔI MẮT DÂN QUÂN
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, khi không quân Mỹ điên cuồng đánh phá tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn, bên cạnh bộ đội chủ lực còn có những chiến sĩ dân quân tự vệ, vũ khí thô sơ nhưng tinh thần thì sắt đá. Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân A Sanh là một trong những con người như thế.
A Sanh, tên đầy đủ là Trần Văn Sanh, sinh năm 1947, là người dân tộc Gié – Triêng, quê ở huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum. Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Trường Sơn, A Sanh sớm quen với địa hình hiểm trở, với cuộc sống gian khó của đồng bào Tây Nguyên. Khi chiến tranh lan tới buôn làng, máy bay Mỹ ngày đêm gầm rú trên bầu trời, ném bom hòng cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam, A Sanh đã tình nguyện tham gia dân quân tự vệ địa phương khi tuổi đời còn rất trẻ.
Là dân quân, vũ khí của A Sanh chỉ là súng bộ binh, trong khi đối thủ là những máy bay hiện đại bậc nhất thế giới. Nhưng bằng sự quan sát tinh tường, trí nhớ tốt và kinh nghiệm thực tế, A Sanh nhanh chóng nắm được quy luật bay của máy bay Mỹ: giờ giấc, độ cao, hướng bay, thời điểm chúng hạ thấp độ cao để ném bom hoặc trinh sát.
Năm 1967, trong một trận đánh bảo vệ tuyến đường Trường Sơn, khi máy bay Mỹ bất ngờ hạ thấp độ cao, A Sanh đã bình tĩnh ngắm bắn, phối hợp cùng tổ dân quân, bắn rơi một máy bay phản lực của Mỹ. Chiến công ấy khiến đồng đội và nhân dân vô cùng phấn khởi, bởi lần đầu tiên, một người dân quân với vũ khí đơn giản đã hạ gục được máy bay hiện đại.
Không dừng lại ở đó, trong những năm tiếp theo, A Sanh tiếp tục tham gia nhiều trận chiến đấu bảo vệ đường Trường Sơn. Bằng sự mưu trí và gan dạ, anh đã tham gia bắn rơi tổng cộng 6 máy bay Mỹ, trong đó có cả máy bay trinh sát và máy bay chiến đấu. Mỗi lần máy bay địch bị bắn hạ là mỗi lần tuyến đường chi viện được giữ vững, hàng nghìn lượt cán bộ, chiến sĩ và hàng hóa tiếp tục an toàn vượt Trường Sơn vào Nam.
Điều đặc biệt ở A Sanh là sự khiêm nhường và giản dị. Sau mỗi chiến công, anh vẫn trở về với công việc quen thuộc: gùi hàng, dẫn đường, bảo vệ làng bản. Với anh, đánh máy bay không phải để lập công danh, mà là để giữ rừng, giữ đường, giữ sự sống cho buôn làng và cho cả đất nước.
Chiến tranh kết thúc, A Sanh được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng trong ký ức của đồng bào Tây Nguyên, anh vẫn là người con của núi rừng, người dân quân chân chất, nói ít, làm nhiều, sẵn sàng đứng lên bảo vệ Tổ quốc khi cần.
Câu chuyện về A Sanh cho thấy: không phải chỉ những trận đánh lớn, những vũ khí hiện đại mới làm nên chiến thắng. Từ những buôn làng heo hút của Trường Sơn, từ đôi mắt tinh anh và bàn tay vững vàng của người dân quân, Tổ quốc đã được chở che qua những năm tháng ác liệt nhất.



