Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

A Viết – Người chiến sĩ kiên trung giữa “tọa độ lửa”

Câu chuyện kể về ông A Viết, người con của núi rừng Tây Nguyên đã dành trọn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Ông từng tham gia các trận đánh tại Đăk Tả, Đăk Sút và Đăk Siêng – nơi được ví như một “tọa độ lửa”. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, tiếp tục cống hiến và truyền lại cho thế hệ trẻ những bài học quý báu về lòng yêu nước, sự kiên trung và trách nhiệm của người đảng viên.

Quảng Ngãi12/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa núi rừng xã Đăk Long, tỉnh Quảng Ngãi, có một người đã đi qua những năm tháng chiến tranh ác liệt và dành trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Người ấy là ông A Viết – một nhân chứng sống của “thời hoa lửa”.

Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Tây Nguyên, tuổi trẻ của ông A Viết sớm gắn liền với cuộc đấu tranh bảo vệ quê hương. Khi nhiều thanh niên cùng trang lứa còn đang sống trong vòng tay gia đình, ông đã tình nguyện tham gia kháng chiến.

Năm 1959, khi mới khoảng mười chín, hai mươi tuổi, ông tham gia trận đánh Đăk Tả, thuộc huyện Đăk Glei cũ. Đây là địa điểm từng giam giữ nhà thơ cách mạng Tố Hữu.

Những ngày đầu tham gia chiến đấu, lực lượng cách mạng còn ít, vũ khí và trang bị rất thô sơ. Trong khi đó, kẻ địch có lực lượng đông, được trang bị nhiều phương tiện chiến tranh hiện đại.

Khó khăn, thiếu thốn là vậy, nhưng ông A Viết và đồng đội không hề nao núng. Mọi người cùng chia sẻ từng phần lương thực, giúp đỡ nhau vượt qua những cánh rừng và kiên cường bám trụ địa bàn.

Đối với những người chiến sĩ trẻ khi ấy, mỗi cánh rừng, dòng suối và buôn làng không chỉ là nơi sinh sống mà còn là một phần máu thịt của quê hương. Chính tình yêu quê hương đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua gian khổ và hiểm nguy.

Năm 1965, ông A Viết tiếp tục tham gia trận đánh Đăk Sút. Đây là thời kỳ chiến tranh ngày càng ác liệt. Bom đạn liên tục trút xuống những cánh rừng và buôn làng. Sự sống và cái chết có lúc chỉ cách nhau trong gang tấc.

Tuy nhiên, người chiến sĩ trẻ A Viết vẫn kiên cường chiến đấu. Trong mọi hoàn cảnh, ông luôn giữ vững tinh thần, chấp hành nghiêm nhiệm vụ và cùng đồng đội bảo vệ lực lượng cách mạng.

Năm 1967, ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Đối với ông, đây không chỉ là niềm tự hào mà còn là lời nhắc nhở phải sống, chiến đấu và cống hiến xứng đáng với niềm tin của Đảng và đồng đội.

Đến năm 1971, ông cùng đồng đội chiến đấu tại Đăk Siêng, thuộc Đăk Dục. Khu vực này được ví như một “tọa độ lửa” bởi mức độ ác liệt của bom đạn và những trận giao tranh.

Giữa chiến trường khốc liệt, ông A Viết thể hiện tinh thần gan dạ, mưu trí và trách nhiệm của người chỉ huy. Ông trực tiếp tham gia chỉ huy lực lượng chiến đấu chống máy bay, góp phần cùng đơn vị bắn hạ 5 máy bay địch.

Đằng sau thành tích ấy là những ngày đêm bám trụ chiến trường, đối mặt với bom đạn và mất mát. Có những đồng đội cùng ông chiến đấu nhưng không bao giờ trở về. Có người đã gửi lại tuổi xuân giữa núi rừng để đất nước có được ngày hòa bình.

Đối với ông A Viết, những người đồng đội đã hy sinh mãi là một phần ký ức không thể nào quên. Mỗi tấm huân chương không chỉ ghi nhận thành tích của riêng ông mà còn nhắc nhớ về sự hy sinh, đoàn kết và lòng quả cảm của cả một thế hệ.

Sau ngày đất nước thống nhất, người chiến sĩ năm xưa trở về buôn làng Pêng Bloong. Ông tiếp tục lao động, xây dựng quê hương và đóng góp cho địa phương trong thời bình.

Trong ngôi nhà giản dị của ông, những Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, hạng Ba cùng các Huy hiệu 30, 40, 45, 50 và 55 năm tuổi Đảng được gìn giữ cẩn thận. Đó là những kỷ vật ghi dấu một cuộc đời gắn bó với cách mạng và niềm tin son sắt đối với Đảng, với Tổ quốc.

Khi thế hệ trẻ đến thăm, ông thường kể lại những trận đánh ác liệt, những ngày gian khổ và những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.

Ông nhắn nhủ rằng, trong chiến tranh, người chiến sĩ bảo vệ quê hương bằng lòng dũng cảm và vũ khí; còn trong thời bình, mỗi người phải biết giữ gìn buôn làng, quê hương và niềm tin bằng trách nhiệm, đạo đức và những việc làm có ích.

Câu chuyện của ông A Viết không chỉ là ký ức của một người lính mà còn là một phần lịch sử hào hùng của quê hương Đăk Long. Cuộc đời ông giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu xương và sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh.

Từ câu chuyện ấy, mỗi đoàn viên, thanh niên cần biết trân trọng cuộc sống hòa bình; tích cực học tập, lao động và rèn luyện; sống có lý tưởng, có trách nhiệm với gia đình và xã hội; góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Đó chính là cách thiết thực nhất để thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối ngọn lửa truyền thống và sống xứng đáng với những người đã đi qua một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn