Bài viết

A Xê – Có những người không đi qua thật nhiều năm tháng, nhưng đi trọn phần của mình

Gia Lai14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc đời được kể bằng rất nhiều cột mốc.

Nhưng cũng có những con người mà điều còn lại chỉ là vài dấu mốc ngắn ngủi: quê quán, năm nhập ngũ, đơn vị, nơi đã chiến đấu.

Ngắn không có nghĩa là nhỏ bé.

Liệt sĩ A Xê, quê tại làng Tắc Sao, Tung Bung, H30, Kon Tum.

Theo hồ sơ còn lưu giữ, đồng chí nhập ngũ vào năm 1964, mang quân hàm Binh nhất, là chiến sĩ thuộc H đội 30.

Không còn ghi lại năm sinh. Điều đó khiến người đọc hôm nay không biết đồng chí đã ở độ tuổi nào khi bước vào hàng ngũ. Nhưng dù ở tuổi nào, quyết định rời cuộc sống quen thuộc để nhận nhiệm vụ trong những năm tháng ấy luôn là một lựa chọn không dễ dàng.

Có lẽ trước khi nhập ngũ, cuộc sống của người thanh niên ấy cũng như bao người khác ở vùng đất Kon Tum: những ngày bình thường của bản làng, những công việc quen thuộc, những dự định chưa kịp gọi thành tên.

Rồi chiến tranh đi qua.

Và một hành trình khác bắt đầu.

Năm 1965, trong khi chiến đấu tại Đak Pét, đồng chí đã hi sinh.

Hồ sơ còn lưu lại rằng nơi an táng ban đầu tại Đak.

Thông tin rất ngắn, nhưng đủ để người đọc dừng lại. Bởi giữa chiến tranh, việc còn giữ được dấu mốc về nơi một con người được gửi lại đã là một điều rất đáng trân trọng.

Có những người đi rất xa mới để lại dấu ấn.

Nhưng cũng có những người chỉ đi qua một quãng đường ngắn của lịch sử và vẫn trở thành một phần của nó.

Từ làng Tắc Sao đến Đak Pét, hành trình ấy không được đo bằng khoảng cách, mà bằng sự hiện diện của một con người trong thời điểm cần đến họ.

Ngày hôm nay, có thể không còn nhiều tư liệu để kể tiếp về cuộc đời A Xê.

Nhưng cái tên ấy vẫn còn.

Và chừng nào tên người còn được đọc lại, chừng đó một cuộc đời vẫn chưa hoàn toàn lùi xa trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn