A XUÂN DƯỚI NHỮNG MÁI NHÀ MỚI
Cuối tháng 11 năm 2025, tại nhiều tỉnh miền Trung, nước lũ vừa rút. Những cánh đồng phủ đầy bùn, đường làng bị chia cắt, hàng nghìn căn nhà bị tốc mái, sập đổ hoặc cuốn trôi.
Tại xã Hòa Thịnh, tỉnh Đắk Lắk, Phạm Minh Chính bước qua những đống gạch vỡ để đến thăm một gia đình vừa mất nhà. Trên phần nền còn lại, người mẹ dựng tạm tấm bạt làm nơi trú. Hai đứa trẻ ngồi nép bên nhau, bên cạnh là vài chiếc nồi được nhặt lại sau lũ.
Ông thắp hương cho những người đã mất, hỏi thăm các gia đình và yêu cầu trước mắt phải bảo đảm nơi ở tạm, lương thực, quần áo, thuốc men; tuyệt đối không để người dân thiếu ăn hay phải sống ngoài trời.
Nhưng một câu hỏi lớn hơn được đặt ra: hàng nghìn gia đình sẽ đón Tết ở đâu?
Ngay sau chuyến kiểm tra ngày 29 tháng 11, Phạm Minh Chính phát động “Chiến dịch Quang Trung”, huy động các bộ, ngành, lực lượng quân đội, công an, chính quyền địa phương, doanh nghiệp và nhân dân cùng xây lại, sửa chữa nhà ở cho đồng bào bị thiên tai. Mục tiêu là hoàn thành nhanh nhất để mỗi gia đình có mái nhà trước Tết.
Tên chiến dịch gợi nhớ bước tiến thần tốc của nghĩa quân Tây Sơn mùa xuân năm Kỷ Dậu. Nhưng lần này, cuộc hành quân không nhằm đánh giặc. Những người lính mang theo cuốc, xẻng, máy trộn bê tông và vật liệu xây dựng. Mỗi ngôi nhà được coi như một “mục tiêu” phải hoàn thành đúng thời hạn.
Tại một thôn nhỏ, bộ đội bắt đầu công việc từ sáng sớm. Người dọn nền, người xây tường, người lợp mái. Bà con trong xóm mang nước uống, nấu cơm và cùng chuyển gạch. Không ai đứng ngoài chiến dịch.
Một chiến sĩ trẻ đang trộn bê tông thì nghe chủ nhà hỏi:
– Các chú làm ngày đêm như vậy có mệt không?
Anh lau mồ hôi, cười:
– Chúng cháu cố để Tết này bác được thắp hương tổ tiên trong căn nhà mới.
Tại các cuộc họp trực tuyến, Phạm Minh Chính liên tục kiểm tra tiến độ từng địa phương. Nơi thiếu vật liệu phải điều phối vật liệu; nơi thiếu nhân công phải tăng cường lực lượng; hộ có hoàn cảnh đặc biệt phải được ưu tiên. Ông yêu cầu việc hỗ trợ phải đúng người, minh bạch và không để xảy ra thất thoát.
Những bức tường dần được dựng lên. Mái tôn mới sáng dưới nắng. Từng gia đình nhận lại chìa khóa trong sự xúc động của xóm làng.
Sau khoảng một tháng rưỡi, toàn bộ 34.759 căn nhà bị hư hỏng đã được sửa chữa; 1.597 căn bị sập, đổ hoặc lũ cuốn trôi được xây dựng lại. Chiến dịch hoàn thành sớm hơn kế hoạch khoảng hai tuần.
Ngày tổng kết, Phạm Minh Chính nhìn những hình ảnh từ các điểm cầu: người già đứng trước ngôi nhà mới, trẻ em treo cờ, cán bộ và chiến sĩ vẫn còn nguyên quần áo lao động.
Không có tiếng súng báo chiến thắng. Chỉ có tiếng búa, tiếng cười và mùi sơn mới lan trong gió xuân.
Chiến dịch Quang Trung thời bình đã cho thấy một sức mạnh quen thuộc của dân tộc Việt Nam: khi đồng bào gặp hoạn nạn, cả cộng đồng cùng đứng lên. Trong câu chuyện ấy, Phạm Minh Chính là người phát đi mệnh lệnh hành động; còn chiến thắng được làm nên bởi hàng vạn bàn tay cùng chung một tấm lòng.
Mùa xuân đến sớm dưới những mái nhà mới – mùa xuân của sự hồi sinh, đoàn kết và niềm tin rằng trong gian khó, không một người dân nào bị bỏ lại phía sau.



