Cựu chiến binh

ÁC LẠI TIẾNG SÚNG, GIỮ LẠI ĐỜI THƯỜNG

Hải Phòng16/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÁC LẠI TIẾNG SÚNG, GIỮ LẠI ĐỜI THƯỜNG

(Cựu chiến binh Đỗ Văn Lâm – Thủy Nguyên, Hải Phòng)

Đỗ Văn Lâm sinh năm 1944, lớn lên ở huyện Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng – miền quê ven sông, nơi con người quen với nhịp sống cần mẫn, lặng lẽ như dòng nước chảy. Tuổi thơ ông gắn với bãi bồi, với tiếng búa gõ thuyền, với mùi gỗ ướt và mồ hôi của những người lao động lam lũ.

Khi đất nước bước vào những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, người thanh niên ấy gác lại mái nhà tranh, gác lại lời dặn của mẹ, khoác ba lô lên đường ra trận.

Ông có mặt tại mặt trận Đường 9 – Nam Lào, nơi được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc chiến.

🌄 Đường 9 – Nam Lào: nơi sự sống đi sát cái chết

Chiến trường Nam Lào những năm đó là vùng đất đỏ lửa. Bom dội ngày đêm, rừng núi bị xé nát, đất đá chưa kịp nguội đã lại rung chuyển bởi những đợt pháo mới. Người lính không chỉ đối mặt với kẻ thù, mà còn đối mặt với đói, rét, sốt rét rừng và cái chết rình rập từng bước chân.

Đỗ Văn Lâm khi ấy còn rất trẻ. Nhưng giữa chiến trường, tuổi trẻ không đo bằng năm tháng mà đo bằng sự gan lì. Ông cùng đồng đội hành quân trong rừng sâu, bám trụ ở những vị trí hiểm yếu, đánh địch trong những trận giằng co kéo dài.

Có những đêm, tiếng pháo nổ dội thẳng vào lồng ngực, đất đá vùi lấp hầm hào, đồng đội gọi nhau trong khói bụi. Có những buổi sáng, khi điểm quân, một vài cái tên không còn được gọi nữa.

Ông Lâm sống sót không phải vì không sợ, mà vì không cho phép mình gục ngã. Bởi sau lưng người lính là Tổ quốc, là quê hương, là gia đình đang chờ ngày yên bình.

💥 Oanh liệt nhưng không ồn ào

Trong chiến tranh, ông Lâm không kể mình đã lập bao nhiêu chiến công. Với ông, sống sót qua mỗi trận đánh đã là một phép màu, còn đồng đội hy sinh mới là điều day dứt suốt đời.

Khi chiến tranh kết thúc, người lính ấy trở về Hải Phòng.
Không huân chương treo kín tường.
Không kể lại những trận đánh oanh liệt.

Ông chọn trở về làm thợ mộc – nghề cũ của quê hương, nghề của sự kiên nhẫn và lặng thầm.

🪵 Từ cầm súng sang cầm đục

Trong xưởng mộc nhỏ ở Thủy Nguyên, tiếng đục, tiếng cưa vang lên đều đặn. Đôi bàn tay từng cầm súng, từng đào công sự giữa bom đạn, nay chăm chút từng thớ gỗ, từng mộng ghép.

Mỗi chiếc bàn, chiếc ghế ông làm ra đều vững chãi, giản dị, như chính con người ông. Ông bảo:

“Làm mộc cũng như làm lính, phải chắc, phải bền, không được gian dối.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức vẫn còn đó. Những đêm trái gió trở trời, vết thương cũ đau nhức, ông lại nhớ rừng núi Nam Lào, nhớ những gương mặt không kịp về quê.

Nhưng ông không than thở. Ông sống trọn vẹn với đời thường: nuôi con, dựng nhà, góp công cho làng xóm. Với ông, được sống trong hòa bình chính là phần thưởng lớn nhất.

🌾 Oanh liệt để lại phía sau, nhân cách ở lại mãi

Người ta dễ nhớ đến những anh hùng được vinh danh, nhưng đất nước được dựng xây bằng hàng triệu người lính như Đỗ Văn Lâm – những con người trở về, lặng lẽ sống tốt, sống tử tế, sống có trách nhiệm.

Ông không nói nhiều về chiến tranh, nhưng cuộc đời ông là minh chứng rõ ràng nhất cho giá trị của hòa bình. Từ chiến hào đến xưởng mộc, từ bom đạn đến mùi gỗ mới, tất cả đều mang dấu ấn của một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để thế hệ sau được yên lành.

🕯️ Đỗ Văn Lâm – người lính Đường 9 – Nam Lào, đã gác lại quá khứ oanh liệt, nhưng tinh thần người lính vẫn âm thầm chảy trong từng nhịp sống đời thường.

Và chính sự lặng thầm ấy làm nên chiều sâu của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÁC LẠI TIẾNG SÚNG, GIỮ LẠI ĐỜI THƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa