AHLLVT Hoàng Hữu Kháng (Sinh năm 1876)
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở làng Nguyệt Giám, xã Minh Tân, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình, đồng chí Nguyễn Cao sớm được hun đúc bởi truyền thống cách mạng của gia đình và quê hương. Ngay từ khi còn trẻ, ông đã giác ngộ cách mạng, tích cực tham gia các phong trào yêu nước ở địa phương như “Nông dân cứu quốc”, “Tự vệ cứu quốc”, đấu tranh chống thực dân Pháp bắt phu, bắt lính. Cuối năm 1940, trong một cuộc mít tinh kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga của nhân dân Thái Bình tại chợ Cao Mại, khi thực dân Pháp phát hiện và đàn áp diễn giả, đồng chí Nguyễn Cao đã dũng cảm chống trả để bảo vệ cuộc mít tinh, bị địch bắt và kết án 5 năm tù. Trong những năm tháng bị giam cầm tại các nhà tù khắc nghiệt ở Sơn La, Hòa Bình, Chợ Chu (Thái Nguyên)… dù phải chịu nhiều đày đọa nơi rừng thiêng nước độc, ông vẫn giữ trọn khí tiết cách mạng, tuyệt đối trung thành với Đảng, cùng các chiến sĩ cách mạng thành lập tổ chức cộng sản trong tù do đồng chí Nguyễn Văn Khương (tức Song Hào, sau này là Thượng tướng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam) làm Bí thư, biến nhà tù thành trường học cách mạng.
Cuối năm 1944, thực hiện chỉ thị của Xứ ủy, Đảng bộ nhà tù Chợ Chu tổ chức vượt ngục; đồng chí Nguyễn Cao cùng 11 đảng viên do đồng chí Song Hào chỉ huy đã trốn thoát an toàn, trở về tiếp tục hoạt động cách mạng. Ông được phân công tham gia Đội Cứu quốc quân số 3 tại Chiến khu Nguyễn Huệ, địa bàn trải rộng trên các tỉnh Thái Nguyên, Bắc Kạn, Tuyên Quang, Hà Giang, Phú Thọ và Yên Bái. Đầu năm 1945, ông được giao nhiệm vụ quản lý Trường Quân chính kháng Nhật tại Tân Trào và lấy bí danh là Nguyễn Văn Lý. Trước những chuyển biến thuận lợi của tình hình trong nước và quốc tế, ngày 25 tháng 5 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh từ Pác Bó về Tân Trào để trực tiếp lãnh đạo cách mạng tiến tới Tổng khởi nghĩa. Để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho Bác, các đồng chí Trần Đăng Ninh và Võ Nguyên Giáp đã bổ sung Nguyễn Văn Lý vào tổ cận vệ, và từ đó ông vinh dự trở thành người cận vệ của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong thời khắc lịch sử trọng đại của dân tộc.
Sau này, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ mới của cách mạng, ngày 16 tháng 2 năm 1953, đồng chí Hoàng Hữu Kháng được bổ nhiệm làm Phó Cục trưởng phụ trách Cục Cảnh vệ (khi đó chưa có Cục trưởng), đến năm 1957 được bổ nhiệm làm Cục trưởng. Trong quá trình công tác, với vinh dự được sống, làm việc gần gũi Chủ tịch Hồ Chí Minh, đồng chí luôn nhận được sự quan tâm, chỉ bảo ân cần của Bác, đặc biệt trong công tác bảo vệ, mỗi lời góp ý của Người đều trở thành bài học quý báu để đồng chí rèn luyện, trưởng thành và truyền lại cho các thế hệ cán bộ cảnh vệ sau này. Với tâm huyết và trách nhiệm, đồng chí Hoàng Hữu Kháng cùng tập thể lãnh đạo Cục Cảnh vệ đã tích cực tham mưu cho Bộ Công an, Đảng và Nhà nước ban hành nhiều chủ trương, quy định quan trọng về công tác cảnh vệ; xây dựng các kế hoạch, phương án bảo vệ thường xuyên và đột xuất, bảo đảm tuyệt đối an toàn cho lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các cơ quan đầu não, đồng thời đặc biệt chú trọng công tác đào tạo cán bộ, xây dựng lực lượng ngày càng chính quy, tinh nhuệ.
Trong suốt 36 năm gắn bó với nhiệm vụ cảnh vệ, đồng chí Hoàng Hữu Kháng luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, vượt qua mọi khó khăn, gian khổ, sẵn sàng chiến đấu dũng cảm, mưu trí, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ tuyệt đối an toàn Chủ tịch Hồ Chí Minh và các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước. Với những công lao và thành tích to lớn, đồng chí đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng Huy hiệu của Người, được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất cùng nhiều phần thưởng cao quý khác; đặc biệt, đồng chí đã được truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.



