Anh hùng Lực lượng vũ trang

AHLLVTND Nguyễn Văn Voi (1949 - 1973)

Đồng Tháp09/01/2026Đoàn xã Mỹ Lợi (Đoàn xã Mỹ Lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

• AHLLVTND Nguyễn Văn Voi (1949 - 1973) Nguyễn Văn Voi sanh năm 1949, quê làng An Tịch, tổng An Hội, quận Châu Thành, tỉnh Sa Đéc (nay thuộc xã An Hiệp, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp). Là xã cù lao nằm giữa sông Tiền, sông Sa Đéc, lại ở sát nách thị xã, nên địch sớm chiếm đóng bình định, hình thành vòng đai bảo vệ cơ quan đầu não của địch ở Tiểu khu Sa Đéc. Toàn xã địch cho đóng tới 5 đồn bót, một Hội đồng tề xã cùng với mạng lưới dân vệ, mật báo viên dày đặc để theo dõi, kiểm soát, kềm kẹp dân. Ngoài ra trên sông Tiền, sông Sa Đéc địch thường xuyên cho tàu quân cảnh, thuyền bay tuần tra… Không cam chịu đứng nhìn cảnh đồng bào quê hương bị giặc áp bức kềm kẹp, Nguyễn Văn Voi tham gia đội du kích xã nhà lúc 20 tuổi. Vừa vào đội Voi đã nghiên cứu ngay cách diệt giặc. Cuối tháng 2/1969, Voi một mình dùng lựu đạn giết được tên Năm Tường, mật báo viên ác ôn của Ty Cảnh sát làm chấn động dư luận trong vùng. Tháng 5-1969, Voi lại một mình lẻn đến gần đồn Tề xã, quăng hai trái lựu đạn vào đồn làm bị thương nặng 2 tên. Tháng 3-1970, Voi bí mật đột nhập trụ sở Hội đồng xã lấy một máy đánh chữ. Một lần khác sau đó, Voi dùng mìn đánh sập trụ sở, làm cho tề xã, ấp hết sức hoang mang. Năm 1971, 1972 Voi được giao nhiệm vụ diệt một số tên ác ôn trong đoàn cán bộ bình định, trưởng cục cảnh sát xã, một tên thiếu uý cảnh sát tỉnh và một tên trưởng ấp. Anh đã hoàn thành xuất sắc, diệt một tên chỉ cách đồn 150 mét, một tên tại nhà, một tên trên đường đi và bắn gãy chân một tên, các tên còn lại hoảng sợ phải chuyển đi nơi khác. Tài “xuất quỉ nhập thần” diệt ác ôn của Voi đồn đãi vang dội, nhân dân phấn khởi; còn ngụy quân, ngụy quyền ở địa phương thì khiếp sợ, chúng phải treo giải thưởng cho ai bắt hoặc giết được Nguyễn Văn Voi. Được dân tin yêu bảo vệ, Voi không chỉ hoạt động diệt ác ở xã nhà, anh còn kết hợp với đồng đội và các xã bạn như: Tân Hưng, Tân Bình, Bình Thạnh, Tân Phú Trung… tham gia chiến đấu diệt nhiều tên khác.

Tháng 8-1973, Nguyễn Văn Voi cùng 3 chiến sĩ là Tân, Liêm và Đông đi đánh đồn Xẻo Mây (Tân Lễ). Sau khi dùng B40 bắn vào đồn, 4 chiến sĩ xung phong lên, thì gặp một ổ đề kháng của địch còn lại bắn trả, Liêm hy sinh, Voi bị thương nặng, song anh cố gắng chồm lên, dùng lựu đạn diệt nốt ổ đề kháng. Kết quả ta diệt gọn đồn, giết 8 tên, thu 8 súng và nhiều đạn dược. Nhưng bên ta chiến sĩ Liêm và Nguyễn Văn Voi đã hy sinh anh dũng. Liệt sĩ Nguyễn Văn Voi đã được truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba và Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng các lực lượng vũ trang nhân dân.Cũng trong giây phút ấy, ông đã nghiến răng, lấy khăn mùi xoa nhét vào miệng để khỏi cắn phải lưỡi, cùng suy nghĩ: “Sẵn sàng hi sinh rồi chứ không nghĩ còn sống mà về với mẹ, với anh em đồng đội được nữa.” Sau 29 ngày đêm chiến đấu ngoan cường, Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950 hoàn toàn thắng lợi. Chiến công của chiến sĩ trẻ La Văn Cầu nhanh chóng trở thành một hiện tượng, một tấm gương sáng về lòng quả cảm, truyền cảm hứng cho toàn quân và toàn dân. “Tổ bộc phá của chúng tôi hi sinh gần hết rồi. Bị thương có 4 người còn hi sinh hết. Chúng tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mở đường, tạo điều kiện cho bộ đội tiến lên chiếm lĩnh trận địa.” Tháng 5-1951, với những thành tích ấn tượng của mình, ông được vinh dự thay mặt cán bộ, chiến sĩ đơn vị chúc sức khỏe Bác. “Lúc đó, tôi nói tiếng Kinh còn chưa rõ, nhưng Bác Hồ luôn lắng nghe và hiểu được hết. Trước khi gặp Bác, tôi luôn suy nghĩ phải nói như thế nào cho đúng, nhưng khi được ăn cơm, trò chuyện với Bác thì bao nhiêu lo lắng tan biến hết. Người gần gũi và ấm áp, bao dung, giống như người cha đối với người con vậy.” Giờ đây, ở tuổi ngoài 90, Đại tá La Văn Cầu vẫn tự tay quét dọn đường phố, làm sạch cho khu dân cư của mình. “Cái gì có lợi cho cộng đồng thì tôi làm. Không lợi cho cộng đồng thì nhỏ bằng sợi tóc tôi cũng không làm.” Bước ra từ trang sử hào hùng, người bộ đội Cụ Hồ ấy vẫn luôn sống trọn với lý tưởng của Đảng, trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho thế hệ trẻ ngày nay. “Tôi vô cùng tự hào vì là người thương binh góp phần vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Tôi cũng như các bạn của tôi, dù có những lúc thời tiết thay đổi, vết thương nhức nhối, nhưng chúng tôi không bao giờ phàn nàn vì đó là niềm tự hào với Tổ quốc, với nhân dân” Dù thời gian có thể làm phai mờ ký ức, nhưng bài thơ về chiến công của Anh hùng La Văn Cầu sẽ mãi còn trên môi những người đi sau. “Anh Cầu ra trận Giặc bắn què tay Anh chặt phăng ngay Mìn anh nổ trúng Anh Cầu giỏi quá Được Bác Hồ khen Anh được nêu tên Anh hùng quân đội” Biên soạn: Lịch và sử

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn