Anh hùng Lực lượng vũ trang

AHLLVTND Trần Đức Thông (MẤT 1988 )

Hưng Yên12/12/2025Nguyễn Hoàng Thiên (Học sinh lớp 8A- Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của Trần Đức Thông, những năm tháng thanh xuân như vẫn còn nguyên hơi nóng của một thời đạn bom khói lửa. Đó là quãng đời mà ông thường gọi bằng cái tên giản dị nhưng vô cùng hào hùng: “thời hoa lửa” – thời của tuổi trẻ bừng cháy giữa bom rơi, đạn nổ, giữa gian khổ, mất mát nhưng không bao giờ nguôi niềm tin vào ngày mai hòa bình.

Ngày ấy, Thông chỉ là một chàng trai chưa tròn đôi mươi, mang trong tim ước mơ giản dị về một cuộc sống yên bình nơi làng quê ven sông, nơi có mái nhà nhỏ, có mẹ già ngày ngày mong ngóng, có cánh đồng lúa thơm mùi rơm mới. Nhưng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã khiến bước chân anh rời xa mái nhà tranh yêu dấu, khoác lên mình bộ quân phục còn nặng mùi thuốc nhuộm. Từ khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng thanh xuân của mình sẽ không còn là những ngày tháng êm đềm, mà sẽ được viết bằng gian khổ, bằng mồ hôi, bằng cả máu nơi chiến trường.

Lửa” là tiếng bom gầm rít xé tan bầu trời, là những đêm hành quân xuyên rừng thăm thẳm không nhìn thấy ánh mặt trời, là mùi khét của đất cháy, của thuốc súng nồng nặc sau mỗi trận đánh dữ dội đến nghẹt thở. “Lửa” còn là những lần đối mặt với cái chết trong gang tấc, là những đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, để lại trong lòng người ở lại nỗi đau không thể gọi thành tên. Nhưng giữa chiến tranh tàn khốc ấy, vẫn nở rộ những đóa “hoa” đẹp đẽ của tình người, của tình đồng đội thiêng liêng.

Hoa” là cái nắm tay truyền hơi ấm giữa đêm lạnh mưa rừng, là bát cơm sẻ nửa trong hầm trú ẩn, là ánh mắt động viên nhau trước giờ xung trận. “Hoa” là nụ cười lạc quan nở trên gương mặt rám nắng dù phía trước là hiểm nguy, là những trang thư viết vội gửi về quê nhà, nơi có mẹ già trông ngóng, có người con gái thẹn thùng giấu nụ cười sau tà áo nâu. Giữa mịt mù khói lửa, chính “hoa” ấy đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính như Trần Đức Thông vững bước đi tiếp.

Có những người bạn của ông đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất họ từng đi qua. Tuổi trẻ của họ dừng lại ở những năm mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Mỗi lần nhớ về đồng đội, Trần Đức Thông chỉ lặng im. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, ông hiểu rằng chính sự hi sinh của họ đã thắp lên ngọn lửa cho những người còn sống tiếp tục chiến đấu, tiếp tục tin vào ngày toàn thắng.

Khi hòa bình trở về, Trần Đức Thông trở lại đời thường với hành trang là cả một bầu trời kỷ niệm – vừa hào hùng, vừa đau xót. Ông mang theo những vết thương chiến tranh, mang theo ký ức về những năm tháng không thể nào quên. Nhưng ông không chọn sống cùng nỗi buồn và mất mát. Ông chọn kể lại, chọn gìn giữ những câu chuyện của đồng đội, của một thế hệ đã đi qua lửa đạn bằng ý chí thép và trái tim son sắt.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, mỗi lúc nhìn lũ cháu hồn nhiên nô đùa dưới nắng, Trần Đức Thông lại thấy lòng mình ấm lên. Ông hiểu rằng thời hoa lửa của đời mình – dù đầy gian khổ và hi sinh – chính là món quà thiêng liêng mà lịch sử đã gửi gắm vào tuổi trẻ. Đó là quãng đời không thể quên, và càng không bao giờ được phép quên.

Là một học sinh lớp 8, khi đọc và nghe kể về những năm tháng thời hoa lửa của ông Trần Đức Thông và bao thế hệ cha anh đi trước, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người lính. Từ đó, trong lòng em càng thêm kính trọng, biết ơn và tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm để xứng đáng với những hi sinh lớn lao ấy.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước, niềm tin và lòng tự hào dân tộc sẽ mãi cháy sáng trong tim em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn