Anh hùng Lực lượng vũ trang

AHLS HUỲNH KIM TRUNG - HÒM ĐẠN THỨ 50 Ở BẾN PHÀ SÔNG GIANH

Huỳnh Kim Trung là người con miền Nam tập kết ra Bắc. Thay vì đi học nước ngoài, anh chọn ngành Công an rồi tình nguyện đến tuyến lửa Quảng Bình. Ngày 20/8/1972, trong lúc cứu kho đạn ở bến phà sông Gianh, anh bị thương nặng và hy sinh khi vừa tròn 20 tuổi.

Vĩnh Long18/08/2026Đoàn phường Đông Hòa (Phường Đông Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
AHLS HUỲNH KIM TRUNG - HÒM ĐẠN THỨ 50 Ở BẾN PHÀ SÔNG GIANH

Huỳnh Kim Trung sinh ngày 16 tháng 3 năm 1952 tại Chiến khu Dương Minh Châu, thuộc tỉnh Thủ Dầu Một lúc bấy giờ. Là người con miền Nam tập kết ra Bắc, từ nhỏ anh luôn đau đáu ước mong được trở về quê hương, góp sức vào cuộc đấu tranh thống nhất đất nước.

Tháng 5 năm 1965, Trung vào học khóa 5 Trường Văn hóa Quân đội Nguyễn Văn Trỗi. Trong ký ức của người bạn học Trần Kiến Quốc, Trung là một thiếu sinh quân giản dị, ít nói, sống chân thành và rất quý bạn bè. Anh có đôi tay khéo léo, thích vẽ và thường tham gia làm báo tường cho đơn vị.

Tốt nghiệp phổ thông vào năm 1970, Huỳnh Kim Trung đủ điều kiện được cử đi học ở nước ngoài. Tuy nhiên, anh xin gia đình cho ở lại, thi vào ngành Công an với mong muốn sớm được trực tiếp phục vụ đất nước.

Tháng 4 năm 1972, khi đang là học viên năm thứ hai, Trung tình nguyện đến thực tập tại Quảng Bình. Bến phà sông Gianh khi ấy là một trọng điểm giao thông đặc biệt quan trọng, ngày đêm đưa bộ đội, vũ khí và hàng hóa vào chiến trường miền Nam. Vì vậy, nơi đây liên tục trở thành mục tiêu đánh phá.

Ngày 29 tháng 4 năm 1972, một xe chở đạn tại bến phà bị trúng bom và bốc cháy. Không do dự, Trung cùng trạm trưởng dùng bao tải thấm nước lao vào dập lửa. Anh cõng người lái xe bị thương đi cấp cứu rồi tiếp tục quay trở lại cứu thêm một công nhân đang bị đất đá vùi lấp.

Ngày 12 tháng 6, một chiếc phà chở bốn xe hàng của Đoàn 559 bị nước tràn vào khoang và chìm giữa sông. Trung lập tức lao xuống cứu người, sau đó chạy nhiều cây số vận động nhân dân các xã lân cận cùng ra sông, cứu được hàng chục tấn hàng hóa và sách báo chi viện cho miền Nam.

Dù mỗi ngày chỉ ngủ được vài giờ, anh vẫn vui vẻ làm nhiệm vụ. Trong nhật ký, Trung viết rằng gian nan đang mở ra trước mắt nhưng đó cũng là cuộc sống đầy vinh quang. Anh nhớ gia đình, thương cha mẹ già nhưng tự nhắc mình phải hoàn thành nhiệm vụ trước khi nghĩ đến ngày trở về.

Ngày 20 tháng 8 năm 1972, máy bay Mỹ liên tục ném bom xuống bến phà, khiến một kho đạn bốc cháy. Trung cùng đồng đội và người dân chạy vào chuyển những hòm đạn ra khỏi vùng nguy hiểm. Đến hòm đạn thứ 50, một tiếng nổ lớn vang lên. Anh bị thương rất nặng.

Khi lực lượng cứu thương định đưa mình đi cấp cứu, biết còn nhiều người khác đang cần giúp đỡ, Trung nói với đồng đội: “Cứ để mình nằm đây, đi cứu chữa cho những người khác nhẹ hơn…”. Đó là lời nói cuối cùng của người chiến sĩ Công an vừa tròn 20 tuổi.

Cuốn nhật ký của Huỳnh Kim Trung khép lại với niềm tin của tuổi trẻ: nếu con người cứ sợ mưa sa thì sẽ không bao giờ nhìn thấy nắng đẹp của mùa xuân. Anh đã không kịp trở về quê hương miền Nam, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của anh mãi ở lại bên dòng sông Gianh lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn