Ai về bến Bình Ca
Bây giờ, bên bến nước chỉ có một căn nhà nhỏ biệt lập của người đàn bà làm công việc trông coi khu di tích. Bà Nguyễn Thị Đông, năm nay đã gần 70.
“Tôi lớn lên trên bến Bình Ca. Từ chứng kiến cảnh bộ đội hi sinh, bị thương để làm nên những chiến công lừng lẫy. Mẹ tôi lái đò đưa bộ đội. Từ bé, tôi đã theo mẹ làm nghề lái đò trên sông Lô. Lớn lên, lấy chồng là bộ đội, ông ấy hi sinh để lại một mình tôi với con đò, với bến nước Bình Ca. Tất cả những sự kiện trong cuộc đời tôi đều gắn với bến nước Bình Ca này”, bà bảo thế.
Bà Đông sống với mẹ mình là cụ Trần Thị Quốc ở xã An Khang đối diện bên sông. Năm diễn ra trận đánh Bình Ca bà Đông mới chỉ lên hai. Mẹ bà kể lại rằng, năm ấy, khi giặc giã tràn lên sông Lô, cả làng đi đào hầm ẩn nấp.
Mẹ bà bịt miệng con nhìn lính Pháp bắn chết 3 con lợn nhà mình châm lửa đốt làng. Khi bộ đội và dân quân đánh đắm tàu, mẹ bà, một tay nách con, một tay chèo đò hò hét dân làng ra bến ăn mừng chiến thắng.
Mẹ bà mất, bà làm thay việc trông coi ngôi đền và lái đò đưa quân trên bến Bình Ca. Đến tuổi thanh xuân thì nên duyên với một anh bộ đội. Đám cưới của họ được tổ chức ngay trên bến nước Bình Ca.
Đôi vợ chồng trẻ đang chuẩn bị đón đứa con đầu lòng thì anh chồng được lệnh chuyển vào chiến trường miền Nam rồi mãi không về nữa. 42 năm, một mình bà nuôi con, một mình lái đò, một mình hương khói cho các anh hùng liệt sĩ trên bến sông này.
Mấy năm trước, khi chính quyền có ý định xây Đài tưởng niệm Chiến thắng Bình Ca, bà tình nguyện hiến cả quả đồi đất hương hỏa và tình nguyện trông coi, chăm sóc. Ngày ngày quét dọn. Mỗi tháng 2 lần, bà Đông nấu những nồi cháo thật to gánh lên tượng đài chia thành hàng trăm bát nhỏ để thờ cúng các anh hùng liệt sĩ.


