Anh hùng Lực lượng vũ trang

Alăng Bhuôch – Đôi mắt khép lại, trái tim mở đường cho Tổ quốc

Phú Thọ10/08/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN (Đoàn xã Nghĩa Trung)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bởi những vị tướng tài ba hay những trận đánh vang dội, mà còn bởi biết bao con người bình dị đã âm thầm cống hiến cả cuộc đời mình cho đất nước. Trong số đó, có một người con của dân tộc Cơ Tu khiến ai nghe đến cũng vô cùng khâm phục. Ông là Alăng Bhuôch – người anh hùng mù đã vượt núi băng rừng Trường Sơn, gùi hàng trăm tấn vũ khí, lương thực phục vụ chiến trường trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Alăng Bhuôch sinh năm 1931 tại làng A Dứt (nay là thôn Aruung, xã Bha Lêê, huyện Tây Giang, tỉnh Quảng Nam), trong một gia đình nghèo của đồng bào Cơ Tu. Năm lên mười tuổi, sau một cơn bạo bệnh, ông bị mù cả hai mắt. Từ đó, bóng tối bao trùm cuộc đời cậu bé vùng cao. Nhưng điều kỳ lạ là bóng tối ấy không thể làm tắt đi ý chí và khát vọng sống trong con người ông.

Những năm kháng chiến chống Mỹ, bom đạn ngày đêm trút xuống dãy Trường Sơn. Thanh niên trong bản lần lượt lên đường cầm súng hoặc làm dân công hỏa tuyến. Alăng Bhuôch cũng nhiều lần xin được tham gia. Ban đầu, nhiều người lo ngại vì ông không nhìn thấy đường. Nhưng bằng sự kiên trì và quyết tâm, ông đã chứng minh rằng lòng yêu nước không phụ thuộc vào đôi mắt, mà nằm ở trái tim.

Từ năm 1958 đến năm 1972, Alăng Bhuôch trở thành dân công hỏa tuyến trên tuyến đường Trường Sơn. Chỉ với một cây gậy để dò đường và đôi tai thính nhạy, ông ngày ngày vượt núi cao, lội suối sâu, băng qua những cánh rừng đầy bom đạn để vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí cho bộ đội. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy: bom nổ, máy bay càn quét, nước lũ cuốn trôi hay vực sâu chực chờ dưới chân. Thế nhưng ông chưa bao giờ chùn bước.

Theo thống kê, trong suốt 14 năm làm dân công, Alăng Bhuôch đã vận chuyển khoảng 182 tấn hàng hóa, gồm 120 tấn vũ khí, đạn dược62 tấn lương thực, thực phẩm. Có những thời điểm ác liệt như Tết Mậu Thân năm 1968, ông gùi hàng liên tục cả ngày lẫn đêm trong nhiều tháng, mỗi chuyến nặng từ 50 đến 80 kg, thậm chí có lần mang cả thân và đầu súng ĐKZ với trọng lượng hơn 100 kg. Những con số ấy đến hôm nay vẫn khiến nhiều người kinh ngạc và khâm phục.

Không chỉ là người vận chuyển hàng hóa, Alăng Bhuôch còn là nguồn động viên tinh thần to lớn đối với đồng đội. Hình ảnh người dân công mù lặng lẽ bước đi giữa đại ngàn Trường Sơn đã tiếp thêm niềm tin cho biết bao chiến sĩ. Ai cũng hiểu rằng, nếu một người không nhìn thấy ánh sáng vẫn có thể vượt qua mọi gian khổ để phục vụ Tổ quốc, thì không có khó khăn nào không thể vượt qua.

Sau ngày đất nước thống nhất, Alăng Bhuôch trở về quê hương. Ông tiếp tục lao động, vận động bà con phát triển sản xuất, đưa kỹ thuật trồng lúa nước vào vùng cao, góp phần giúp đồng bào Cơ Tu ổn định cuộc sống. Dù chiến tranh đã lùi xa, ông vẫn luôn là tấm gương sáng về nghị lực, tinh thần vượt khó và lòng yêu nước.

Những cống hiến phi thường ấy đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Năm 2012, Alăng Bhuôch được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Năm 2013, ông được xác lập Kỷ lục Việt Nam là người dân công khiếm thị vận chuyển khối lượng vũ khí, lương thực lớn nhất trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Câu chuyện về Alăng Bhuôch khiến chúng ta nhận ra rằng sức mạnh của con người không nằm ở thể chất hoàn hảo, mà ở ý chí và niềm tin. Ông không có đôi mắt để nhìn thấy con đường phía trước, nhưng lại có một trái tim luôn hướng về Tổ quốc. Chính trái tim ấy đã dẫn lối cho từng bước chân vượt Trường Sơn, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, thế hệ trẻ càng cần trân trọng những hy sinh của cha ông. Noi gương Alăng Bhuôch là học cách vượt qua nghịch cảnh, không đầu hàng trước khó khăn, sống có trách nhiệm với cộng đồng và không ngừng học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Ngọn lửa yêu nước mà người anh hùng mù của đại ngàn Trường Sơn đã thắp lên sẽ mãi mãi soi sáng con đường của các thế hệ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn