Bài viết

Ấm lòng giữa thời bình

ấm lòng giữa thời bình

Quảng Trị05/12/2025Tưởng Thị Thùy (Đoàn xã Hòa Trạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ánh vàng ấm áp của bàn thờ gia tiên, người phụ nữ tóc bạc nghiêng mình thắp nén nhang cho chồng - người đã ngã xuống khi đất nước còn chìm trong khói lửa. Hình ảnh ấy, giản dị nhưng lay động, như nhắc nhở rằng giữathời bình yên hôm nay vẫn còn biết bao trái tim thầm lặng mang theo những ký ức không thể lãng quên.Đó chính là bà: Phạm Thị Tính - người vợ liệt sĩ Tưởng Khoa đã mất khi trên đường từ Campuchia trở về bị lính Khơ me đỏ phục kích và bắn ngày07/06/1979. Có lẽ khi chiến tranh kết thúc, người ta nghĩ rằng nỗi đau cũng đãlắng xuống. Nhưng với bà, chiến tranh chưa bao giờ thật sự đi xa, nó còn mãi trong ánh mắt hiền từ của bà khi một mình bà phải tần tảo nuôi những đứa con thơ khôn lớn trưởng thành. Và giờ đây các con của bà đều trưởng thành, thành công và là những người công dân tốt giúp ích cho xã hội.Người ta hay nhắc đến những hy sinh to lớn của các liệt sĩ, nhưng ít khi nói đủ về những người ở lại. Họ là vợ, là mẹ, là chị… những người âm thầm gánh lấy phần đời dang dở của người ngã xuống. Nếu người lính đã dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc, thì những người vợ liệt sĩ lại dành cả cuộc đời mình để gìn giữ ký ức và sự biết ơn cho thế hệ sau.

Nhìn bà thắp nén nhang, lòng người như ấm lại. Bởi giữa cuộc sống hiện đại với bao tất bật, vẫn còn đó những con người sống trọn nghĩa, trọn tình, giữ gìn ký ức của thế hệ đã ngã xuống vì Tổ quốc. Sự hy sinh của người lính không chỉ được khắc ghi trong những trang sử, mà còn nằm trong trái tim của người ở lại

- người đã thay chồng nuôi con, chăm lo gia đình, gánh vác phần đời còn dang dở bằng sự kiên cường lặng thầm.

Các chị em trong hội Phụ nữ thôn Phúc Kiều chuẩn bị bữa cơm tại nhà bà Phạm Thị Tính

Ấm lòng hơn nữa khi xung quanh bà là sự sum vầy của xóm làng, sự quan tâm của chính quyền. Giữa căn nhà đơn sơ, từng món ăn được chuẩn bị bằng tất cả sự thành kính và thương nhớ. Trong góc sân nhỏ, cán bộ mặt trận, hội viên phụ nữ thôn Phúc Kiều cùng nhau chuẩn bị mâm cơm nhỏ nhưng rộn ràng tiếng chuyện trò. Họ vừa làm vừa cười, ánh mắt ấm áp hướng về bà như một cách sẻ chia, tri ân. Tình cảm giản dị nhưng bền chặt - chính là thứ đã nâng đỡ những người vợ liệt sĩ qua bao năm tháng hiu quạnh.

Người vợ liệt sĩ - bằng sự thủy chung son sắt và tấm lòng bao dung - đã lặng lẽ giữ gìn ngọn lửa tri ân trong mỗi gia đình, mỗi thôn xóm. Câu chuyện của bà không chỉ là nỗi nhớ thương dành cho người chồng đã hy sinh, mà còn là bài học về lòng biết ơn, về sự kiên cường, về cách người phụ nữ Việt Nam đi qua bão giông mà vẫn giữ được nụ cười hiền hậu.

Giữa thời bình, thật ấm lòng khi vẫn còn những con người như bà - những người làm cho ký ức của quá khứ vẫn sống động, để chúng ta hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Và để mỗi chúng ta biết sống trọn vẹn hơn, nhân ái hơn, xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống và những người đã ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn