Bài viết

ÂM MƯU VÀ KẾ HOẠCH TỔ CHỨC CHIẾN DỊCH CƯỠNG ÉP CHIÊU HỒI CỦA CHÍNH QUYỀN SÀI GÒN

An Giang26/06/2026BAN LIÊN LẠC TÙ BINH VIỆT NAM (ĐOÀN THANH NIÊN ĐẶC KHU PHÚ QUỐC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÂM MƯU VÀ KẾ HOẠCH TỔ CHỨC CHIẾN DỊCH CƯỠNG ÉP CHIÊU HỒI CỦA CHÍNH QUYỀN SÀI GÒN

Cưỡng ép chiêu hồi là mưu đồ thâm hiểm nhất của ngụy quyền Sài Gòn nhằm hủy diệt thể xác và tình thần, nhất là về mặt tinh thần của tù binh, tiêu diệt sinh mạng chính trị của họ. Đó là thủ đoạn độc ác, thâm hiểm biến tù binh thành kẻ đầu hàng, phản bội lý tưởng sống của họ.

Để chuẩn bị kế hoạch hậu chiến, dưới sự chỉ đạo của đế quốc Mỹ, ngụy quyền Sài Gòn tiến hành cưỡng ép chiêu hồi có bài bản hơn từ khâu chuẩn bị tư tưởng, tâm lý, đến khâu tổ chức và tiến hành đồng loạt tại các trại giam, chủ yếu là Trại giam tù bình Phú Quốc, thành một chiến dịch quy mô, liên tục trong một thời gian dài gần hai năm.

Ngày 8-3-1969, Tổng trưởng quốc phòng ngụy quyền Sài Gòn Trung tướng Nguyễn Văn Vỹ đã ký ban hành Huấn thị số 979-QP/HCTV/1/TB ấn định kế hoạch chuyển hướng và phân loại tù bình cộng sản Việt Nam nhằm tìm mọi cách, bằng mọi thủ đoạn để đạt mục đích “tranh thủ tù binh về với chính nghĩa quốc gia khi chiến tranh chấm dứt”.

Bản huấn thị đã thể hiện âm mưu lâu dài của địch: “Khi chiến tranh chấm dứt, đương nhiên vấn đề tù binh phải được Chính phủ giải quyết, hoặc sẽ trả tự do lại cho miền Nam. Do đó cần phải chuẩn bị trước một kế hoạch chuyển hướng tư tưởng và phân loại tù binh để khi giải quyết vấn đề tù binh, trao lại cho đối phương cũng như cho ở lại với chúng ta sẽ không gặp khó khăn”.

Về đối tượng chuyển hướng tư tưởng, huấn thị ghi rõ: “Tù binh giam giữ tại các trại không phân biệt cộng sản miền Bắc hay miền Nam đều là đối tượng để chuyển hướng và phân loại. Tuy nhiên có thể đặt nặng vào thành phần cộng sản miền Nam và miền Nam hồi kết vì sau khi chiến tranh chấm dứt, thành phần này đa số có thể sẽ thích ở lại miền Nam”. Xuống tới các trại giam, với đầy đủ quyền lực và vô cùng hiểm độc được thành lập để thực thi chiến dịch cưỡng ép chiêu hồi.

Ở Trung ương, Tổng Cục Chiến tranh chính trị Bộ Quốc phòng là cơ quan chủ động có trách nhiệm quản trị và điều hành, phối hợp với các bộ liên quan, thành lập một cơ quan liên bộ gọi là “Khối Chuyển hướng tư tưởng và Phân loại từ binh Cộng sản Việt Nam”. Cơ quan này trực thuộc Bộ Quốc phòng và do một sĩ quan cấp tá điều khiển, có nhiệm vụ nghiên cứu, soạn thảo tài liệu giáo dục chuyển hướng tư tưởng, hoạch định đối tượng, phương thức phân loại, theo dõi và phối hợp các bên liên bộ đôn đốc việc thi hành và báo cáo kết quả.

Tại mỗi trại giam, lập cơ quan đặc trách gọi là Ban Chuyển hướng tư tưởng và Phân loại tù binh Cộng sản Việt Nam. Ban này trực thuộc Khối Chuyển hướng Trung ương về mặt điều hành và kỹ thuật, đồng thời trực thuộc chỉ huy trưởng trại giam tù binh về kỷ luật và tác phong làm việc, do một sĩ quan cấp đại úy điều khiển, có nhiệm vụ: thực thi chương trình chuyển hướng và phân loại tù binh tại các khu giam; báo cáo kết quả và thỉnh thị chỉ huy trưởng trại giam trong việc phân loại và đối xử với tù binh trước, trong và sau khi đã chuyển hướng tư tưởng.

Về biện pháp tổ chức thực hiện, huấn thị hướng dẫn tỉ mỉ cách phân loại đối tượng để chuyển hướng, tổ chức giam giữ, theo dõi từng cá nhân tù binh từ tuyên truyền dụ dỗ, đến các biện pháp đánh phạt mạnh tay.

Chúng cũng đề ra một giai đoạn gọi là “giáo dục chuyển hướng” để tuyên truyền gồm cả lừa bịp, đe dọa nhằm dụ dỗ tù binh rời bỏ lý tưởng yêu nước của mình để theo về “chính nghĩa quốc gia”. Thời gian này chúng dùng bọn sĩ quan, nhân viên tâm lý chiến và những tên tù binh đã chiêu hồi đến một số trại giam để tuyên truyền lừa bịp. Luận điệu nổi bật của chúng là vu khống cộng sản miền Bắc xâm lược miền Nam. Từ đó, một hệ thống cơ quan chuyên trách từ Trung ương xuống tới các trại giam, với đầy đủ quyền lực và vô cùng hiểm độc được thành lập để thực thi chiến dịch cưỡng ép chiêu hồi.

Ở Trung ương, Tổng Cục Chiến tranh chính trị Bộ Quốc phòng là cơ quan chủ động có trách nhiệm quản trị và điều hành, phối hợp với các bộ liên quan, thành lập một cơ quan liên bộ gọi là “Khối Chuyển hướng tư tưởng và Phân loại từ binh Cộng sản Việt Nam”. Cơ quan này trực thuộc Bộ Quốc phòng và do một sĩ quan cấp tá điều khiển, có nhiệm vụ nghiên cứu, soạn thảo tài liệu giáo dục chuyển hướng tư tưởng, hoạch định đối tượng, phương thức phân loại, theo dõi và phối hợp các bên liên bộ đôn đốc việc thi hành và báo cáo kết quả.

Tại mỗi trại giam, lập cơ quan đặc trách gọi là Ban Chuyển hướng tư tưởng và Phân loại tù binh Cộng sản Việt Nam. Ban này trực thuộc Khối Chuyển hướng Trung ương về mặt điều hành và kỹ thuật, đồng thời trực thuộc chỉ huy trưởng trại giam tù binh về kỷ luật và tác phong làm việc, do một sĩ quan cấp đại úy điều khiển, có nhiệm vụ: thực thì chương trình chuyển hướng và phân loại tù binh tại các khu giam; báo cáo kết quả và thỉnh thị chỉ huy trưởng trại giam trong việc phân loại và đối xử với tù binh trước, trong và sau khi đã chuyển hướng tư tưởng.

Về biện pháp tổ chức thực hiện, huấn thị hướng dẫn tỉ mỉ cách phân loại đối tượng để chuyển hướng, tổ chức giam giữ, theo dõi từng cá nhân tù binh từ tuyên truyển dụ dỗ, đến các biện pháp đánh phạt mạnh tay.

Chúng cũng đề ra một giai đoạn gọi là “giáo dục chuyển hướng” để tuyên truyền gồm cả lừa bịp, đe dọa nhằm dụ dỗ tù binh rời bỏ lý tưởng yêu nước của mình để theo về “chính nghĩa quốc gia”. Thời gian này chúng dùng bọn sĩ quan, nhân viên tâm lý chiến và những tên tù bính đã chiêu hồi đến một số trại giam để tuyên truyền lừa bịp. Luận điệu nổi bật của chúng là vu khống cộng sản miền Bắc xâm lược miền Nam, ai trở về với “chính nghĩa quốc gia” thì được ưu ái và mới có thể sống trở về sum họp với gia đình. Nhưng luận điệu lừa bịp của chúng không lừa bịp được ai mà còn bị tù binh các phân khu tẩy chay. Việc đưa hai tên Huỳnh Cự và Lê Xuân Chuyên ra khu Tân sinh hoạt C7 treo cờ mắc loa hướng qua phân khu D7 bị anh em phân khu D7 phản đối và ném đá đuổi đi là một dẫn chứng hùng hồn.

Giai đoạn dùng “củ cà rốt” này thực tế không được triển khai. Bởi lẽ nếu đơn thuần chỉ dụ dỗ, lừa gạt, đe dọa thôi thì làm sao chuyển hướng nổi tư tưởng của tù binh cộng sản vốn rất giàu lòng yêu nước. Cho nên việc sử dụng vũ lực và vũ khí trở thành biện pháp phổ biến, thường xuyên và hầu như duy nhất để “chuyển hướng tư tưởng” tức là cưỡng ép chiêu hồi đối với “tù binh cộng sản Việt Nam” tại Trại giam tù binh Phú Quốc.

Điều này đã được tên Tổng trưởng Quốc phòng ngụy quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Vỹ khẳng định tại Huấn thị sau đó, số 1130/QP/HCTV/1/B/TB/K ký ngày 17-3-1969: "Huấn thị này có mục đích ấn định các tiêu lệnh rõ ràng cho các nhân viên quân cảnh điều hành trại giam được áp dụng các biện pháp cứng rắn, kể cả việc sử dụng vũ khí đối với những phần tử tù binh ngoan cố gây rối loạn hay đào thoát, để duy trì kỷ luật trại giam, mà không sợ bị trách nhiệm về kỷ luật hay hình sự".

Được cấp trên “bật đèn xanh”, bọn quân cảnh, giám thị thẳng tay đánh phạt, bắn giết tù binh bằng mọi cách dã man nhất, đã giết chết, gây thương tật, tàn phế cho hàng ngàn người yêu nước giữ tròn khí tiết, quyết tâm sống chết vì lý tưởng và cưỡng ép gần chục ngàn người khác phải đầu hàng, chịu chiêu hồi vào khu Tân sinh hoạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn