ẨM NANG CÁCH ĐÁNH B-52 – TỪ NHỮNG TRANG GIẤY ĐẾN TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG - TẬP 4: KHÔNG THỂ CHỈ DỰA VÀO MAY MẮN
Một lần bắn rơi B-52 là chiến công lớn, nhưng để có thể đánh thắng nhiều lần, bộ đội cần biến kinh nghiệm chiến đấu thành một phương pháp có thể huấn luyện và áp dụng rộng rãi.
CẨM NANG CÁCH ĐÁNH B-52 – TỪ NHỮNG TRANG GIẤY ĐẾN TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG - TẬP 4: KHÔNG THỂ CHỈ DỰA VÀO MAY MẮN
Một lần bắn rơi B-52 là chiến công lớn, nhưng để có thể đánh thắng nhiều lần, bộ đội cần biến kinh nghiệm chiến đấu thành một phương pháp có thể huấn luyện và áp dụng rộng rãi.

Sau chiến công đầu tiên, một câu hỏi quan trọng xuất hiện.
Nếu hôm nay đánh được B-52…
thì ngày mai có đánh được không?
Nếu một kíp chiến đấu làm được…
thì những kíp khác có làm được không?
Đó mới là vấn đề.
Chiến tranh không thể dựa vào may mắn.
Một chiến công đơn lẻ không đủ để bảo vệ bầu trời.
Muốn đánh B-52 hiệu quả, phải tìm ra quy luật.
Phải biết cách phát hiện.
Phải biết cách nhận dạng.
Phải biết cách xử lý tín hiệu.
Phải biết khi nào nên phóng đạn.
Và phải biết cách đối phó với hệ thống gây nhiễu.
Những kinh nghiệm từ Vĩnh Linh được đưa về để nghiên cứu.
Những trận đánh tiếp theo lại bổ sung thêm dữ liệu.
Cuộc nghiên cứu không diễn ra trong một ngày.
Nó kéo dài qua nhiều năm.
Từ Vĩnh Linh đến Khu 4.
Từ Khu 4 đến tuyến Trường Sơn.
Các đơn vị tên lửa tiếp tục được đưa vào những khu vực mà B-52 hoạt động để vừa chiến đấu, vừa nghiên cứu.
Mỗi lần đối phương thay đổi thủ đoạn…
bộ đội lại phải tìm cách thích nghi.
Vì vậy, “cách đánh B-52” không phải là một ý tưởng xuất hiện trong một đêm.
Nó được tạo nên từ hàng nghìn giờ quan sát.
Từ những trận đánh.
Từ những thất bại.
Và từ những chiến công.
Từng mảnh ghép một…
đang dần tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh.



