Âm thầm mà vĩ đại – Một đời người vì những tuyến đường của Tổ quốc
Nếu phải dùng một từ để nói về Dương Quang Đông sau khi đọc xong bài viết, tôi sẽ chọn chữ “bền”. Bền chí, bền lòng, bền bỉ. Một đời hơn trăm năm, đi qua những khúc quanh dữ dội nhất của lịch sử dân tộc, ông vẫn giữ được sự kiên định hiếm có. Không ồn ào, không phô trương, nhưng từng giai đoạn lịch sử lớn đều in dấu công lao của ông.
Tôi nghĩ nhiều đến hình ảnh một người từng vào ra khám lớn Sài Gòn, từng bị đày lên Tà Lài, từng sống giữa rừng sâu nước độc, nhưng khi được tín nhiệm giao trọng trách, vẫn giữ thái độ khiêm nhường. Ông không xem quyền lực là đích đến, mà xem nhiệm vụ là điều quan trọng nhất. Khi có thể tiếp tục giữ vị trí cao, ông lại chủ động nhường lại cho người mà ông tin là phù hợp hơn. Trong thời buổi nào, sự tự trọng và tinh thần đặt lợi ích chung lên trên cá nhân như thế cũng đều đáng kính. Tôi đặc biệt xúc động khi đọc về những chuyến đi sang Thái Lan mua vũ khí. Một người cách mạng phải mang theo hàng chục ký vàng, sống giữa đất khách quê người, đối diện với mạng lưới mật thám quốc tế, mà vẫn tổ chức được cả một hệ thống hậu cần quy mô lớn. Hàng trăm tấn vũ khí, quân trang, thuốc men được vận chuyển về Nam Bộ – điều đó không chỉ đòi hỏi lòng dũng cảm, mà còn cần sự tính toán sắc sảo, khả năng ngoại giao và tầm nhìn chiến lược. Nếu không có những con người như ông, có lẽ nhiều chiến trường đã không đủ lực để đứng vững. Tôi cũng thấy rõ một điều: ông không chỉ “mở đường” theo nghĩa vật chất, mà còn mở đường về mặt tổ chức. Tuyến giao liên Đoàn A53, hệ thống kết nối Trung ương với Nam Bộ qua các nước bạn, hay việc góp phần hình thành con đường Hồ Chí Minh trên biển – tất cả đều là những công trình chiến lược. Những con đường ấy không chỉ vận chuyển vũ khí, mà còn vận chuyển niềm tin, ý chí và sự chỉ đạo thống nhất của cả dân tộc trong những năm tháng cam go nhất. Đọc đến đoạn những chuyến tàu không số rẽ sóng từ Bắc vào Nam, tôi chợt nhận ra: phía sau mỗi chuyến tàu là một bộ óc tổ chức tài tình, một trái tim không biết mệt mỏi. Có thể nhiều người biết đến những vị tướng ngoài mặt trận, nhưng ít ai biết rõ những người như Dương Quang Đông – người lo từng bến bãi, từng điểm cập bờ, từng phương án bảo mật. Ông chính là mắt xích thầm lặng nhưng không thể thiếu trong guồng máy kháng chiến. Sau ngày đất nước thống nhất, thay vì chọn cuộc sống an nhàn, ông lại tiếp tục đảm nhận công việc trong ngành giao thông công chính. Tôi thấy ở đó một sự nhất quán lạ kỳ: từ thời chiến đến thời bình, ông vẫn gắn bó với việc “mở đường”. Có lẽ với ông, mở đường không chỉ là nhiệm vụ, mà là sứ mệnh của đời mình. Điều khiến tôi suy ngẫm nhiều nhất chính là cách ông nhìn nhận danh vọng. Những phần thưởng cao quý mà Nhà nước trao tặng – Huân chương Sao Vàng, Huân chương Hồ Chí Minh, danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – không làm ông thay đổi. Ông giữ gìn những kỷ vật như báu vật tinh thần, rồi trao lại cho bảo tàng. Hành động ấy cho thấy ông không xem đó là tài sản riêng, mà là tài sản của lịch sử, của nhân dân. Tôi nghĩ, trong xã hội hôm nay, khi nhiều người trẻ tìm kiếm sự nổi bật, tìm kiếm vị trí, tìm kiếm danh xưng, thì câu chuyện về Dương Quang Đông là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Giá trị thật sự của một con người không nằm ở chức danh họ từng giữ, mà ở những gì họ đã làm được cho cộng đồng. Có thể tên tuổi không được nhắc đến nhiều, nhưng nếu công việc của họ làm thay đổi vận mệnh đất nước, thì lịch sử sẽ không quên. Ở tuổi 103, ông ra đi như một cây đại thụ lặng lẽ khép lại vòng đời. Nhưng những con đường ông từng mở – từ rừng Tà Lài, bến Lộc An đến những tuyến giao liên xuyên biên giới – vẫn còn đó trong ký ức dân tộc. Với tôi, đó không chỉ là những tuyến đường vật chất, mà là biểu tượng của ý chí vượt khó, của trí tuệ và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Là một người đọc, tôi cảm thấy biết ơn khi được tiếp cận câu chuyện ấy. Nó giúp tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ được làm nên bởi những khoảnh khắc hào hùng trên mặt trận, mà còn bởi những năm tháng chuẩn bị âm thầm phía sau. Và trong những năm tháng ấy, Dương Quang Đông chính là một trong những người giữ lửa, giữ đường, giữ niềm tin cho cả một vùng đất phương Nam.



