ÂM THANH CUỐI CÙNG TRÊN SÓNG RADIO
“Có một tín hiệu… tôi đã nghe suốt cả đời,” ông An nói, giọng chậm và nặng.
Năm 1972, ông làm nhiệm vụ trực máy radio, giữ liên lạc giữa các đơn vị. Công việc đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, vì chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể gây hậu quả lớn.
“Mỗi ngày, tôi nghe hàng trăm tín hiệu,” ông kể. “Nhưng có một tín hiệu… không bao giờ tôi quên.”
Trong một trận đánh ác liệt, đường dây bị gián đoạn. Ông cố gắng bắt lại sóng giữa tiếng nhiễu và âm thanh chập chờn.
“Bỗng tôi nghe rõ giọng một chiến sĩ,” ông nhớ lại. “Cậu ấy báo vị trí, tình hình… rồi dừng lại một chút.”
Sau đó là một câu nói rất nhỏ:
“Nếu không liên lạc lại được… hãy nói với mẹ tôi là tôi ổn.”
Tín hiệu đột ngột mất.
“Chúng tôi gọi lại nhiều lần… nhưng không có hồi âm,” ông nghẹn giọng.
Sau trận đánh, đơn vị ấy chịu tổn thất lớn. Người chiến sĩ phát tín hiệu hôm đó đã không trở về.
Ông An lặng đi một lúc rồi nói:
“Tôi chưa từng gặp cậu ấy… nhưng giọng nói ấy vẫn ở trong đầu tôi.”
Ông nhìn xa xăm:
“Trong chiến tranh, có những lời nhắn không đến được nơi cần đến… nhưng lại ở lại mãi trong lòng người nghe.”



