Bài viết

Âm thanh từ những điều đã cũ”

Một nghệ nhân chuyên phục dựng và chế tác nhạc cụ truyền thống, trong đó có những cây sáo và đàn được làm từ kỷ vật thời chiến.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một xưởng nhỏ ở làng nghề, Phạm Văn Hùng làm việc mỗi ngày với gỗ, tre và những dụng cụ đơn sơ. Ông không chỉ làm nhạc cụ mới, mà còn phục dựng những cây sáo, đàn từng được người lính mang theo trong chiến tranh.

Có những món đồ được mang đến cho ông là kỷ vật cũ: một ống tre đã nứt, một khúc gỗ mòn vẹt, hay một nhạc cụ không còn phát ra âm thanh nữa.

Ông không vứt bỏ chúng.

Ông nhìn rất lâu, rồi nói:
“Chúng không hỏng… chỉ là đã im lặng quá lâu.”

Một lần, có người mang đến cho ông một cây sáo cũ, nói rằng nó từng thuộc về một người lính đã hy sinh. Cây sáo không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn giữ được hình dáng ban đầu.

Ông mất nhiều ngày để phục hồi nó.

Khi thổi thử lần đầu, âm thanh không trọn vẹn. Nó khàn, đứt quãng, như thể ký ức đang cố gắng tìm lại hơi thở.

Ông không sửa ngay.

Ông để nguyên như vậy.

Sau đó, ông đưa cây sáo cho một cậu bé học nhạc trong làng.

Cậu bé thổi thử.

Âm thanh vẫn không hoàn hảo.

Cậu hỏi:
“Sao nó không hay như sáo mới ạ?”

Ông trả lời:
“Vì nó đã từng đi qua những điều mà sáo mới chưa từng biết.”

Cậu bé im lặng, rồi tiếp tục thổi.

Lần này, âm thanh vẫn cũ, nhưng dường như có gì đó khác — không phải là kỹ thuật, mà là cảm giác.

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện thứ 40 không nói về chiến tranh như một biến cố, mà như một phần của dòng chảy ký ức được chuyển hóa. Những gì từng gãy vỡ không mất đi, mà có thể trở thành một dạng âm thanh khác — không hoàn hảo, nhưng có chiều sâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn