Âm Vang Đại Thắng Mùa Xuân 1975
Âm Vang Đại Thắng Mùa Xuân 1975
Âm Vang Đại Thắng Mùa Xuân 1975
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, nhưng trong trái tim của nhiều cựu chiến binh và đồng bào các dân tộc Lai Châu, ký ức về ngày đất nước thống nhất vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Hôm nay, tôi xin kể lại câu chuyện về những ký ức thiêng liêng ấy qua lời kể của một người lính năm xưa – ông Hoàng Công Ngự.
Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng thanh niên Hoàng Công Ngự, quê ở Nam Định, khi ấy mới 19 tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Giống như bao thanh niên Việt Nam thời bấy giờ, ông mang trong mình một lý tưởng rất giản dị nhưng vô cùng cao đẹp:
Đánh giặc để đất nước được hòa bình, Bắc – Nam sum họp một nhà.
Hành trình ra chiến trường của ông vô cùng gian nan. Đơn vị của ông phải hành quân bộ suốt 8 tháng, từ Hòa Bình vào tận mũi Cà Mau. Trong suốt chặng đường dài ấy, các chiến sĩ vừa hành quân, vừa chiến đấu, vừa học tập. Dù phải đối mặt với muôn vàn gian khổ, trong lòng họ vẫn luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất.
Là chiến sĩ thông tin của Trung đoàn 10, nhiệm vụ của ông Ngự là đảm bảo liên lạc giữa các mũi tiến công. Công việc tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi chỉ cần thông tin bị gián đoạn, cả chiến dịch có thể gặp nguy hiểm.
Trong một trận chiến ác liệt ở biên giới Campuchia, bom đạn dội xuống dữ dội. Ba đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh, còn ông bị thương nặng. Khi được đồng đội tìm thấy và đưa về đơn vị, ông mới biết rằng mình vẫn còn sống.
Những mất mát ấy không làm các chiến sĩ chùn bước. Ngược lại, họ càng quyết tâm chiến đấu để hoàn thành nhiệm vụ.
Và rồi ngày lịch sử mà cả dân tộc mong đợi cũng đã đến.
Đúng 11 giờ 30 phút trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi đang ở Cần Thơ tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông Ngự và đồng đội nghe tin Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Khoảnh khắc ấy, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui chiến thắng.
Ông Ngự xúc động nhớ lại:
"Khi nghe tin Sài Gòn được giải phóng, anh em chúng tôi ôm chầm lấy nhau, vừa vỗ tay vừa hô vang: Hòa bình rồi! Giải phóng rồi!"
Khắp nơi, người dân đổ ra đường. Từ người già đến trẻ nhỏ, ai cũng vui mừng khôn xiết. Tiếng reo hò, tiếng cười vang lên khắp phố phường. Sau bao năm chiến tranh gian khổ, cuối cùng đất nước Việt Nam đã hoàn toàn thống nhất.
Không chỉ những người lính nơi chiến trường, mà ở hậu phương xa xôi như Lai Châu, niềm vui ấy cũng lan tỏa khắp mọi nơi. Tại Bệnh viện Tuần Giáo khi ấy, mọi người đã ùa ra bên chiếc loa phát thanh để nghe tin chiến thắng. Khi biết miền Nam đã hoàn toàn giải phóng, ai nấy đều xúc động và hạnh phúc vô cùng.
Chiến thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã trở thành bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam.
Ngày hôm nay, khi đất nước đang hòa bình và phát triển, ký ức về ngày giải phóng vẫn luôn nhắc nhở chúng ta về ý chí quật cường, tinh thần đoàn kết và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta càng phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình, nỗ lực học tập và rèn luyện để tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha ông, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.



