Âm vang thời hoa lửa: Dấu chân Mẹ Sáo trong trang sử quê hương
Âm vang thời hoa lửa: Dấu chân Mẹ Sáo trong trang sử quê hương
Trong những lần tham gia hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa” cùng Đoàn xã, tôi có dịp được nghe kể về Mẹ Lý Thị Sáo – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng mà cuộc đời là biểu tượng của sự kiên cường, đức hi sinh và tình yêu Tổ quốc vô bờ. Những câu chuyện về mẹ khiến tôi hiểu hơn giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Mẹ Lý Thị Sáo sinh năm 1920 tại ấp 7, xã Vĩnh Trung, huyện Vị Thủy cũ. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những tháng ngày gian khổ nhưng luôn thấm đượm tình yêu quê hương. Khi lập gia đình với ông Văn Đạo, mẹ sinh được nhiều người con và cùng chồng nuôi dạy trong cảnh nghèo khó của thời chiến.
Những năm kháng chiến ác liệt, mẹ Sáo không chỉ chăm lo bữa cơm trong nhà mà còn tham gia nhiều công việc phục vụ cách mạng: nuôi giấu cán bộ, che chở cho những người con của quê hương đang ngày đêm chiến đấu. Trong gian khó, mẹ vẫn giữ trong lòng ngọn lửa yêu nước, là chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình. Những đóng góp ấy được Nhà nước ghi nhận bằng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì.
Hai người con của mẹ đã không trở về.
Anh Nguyễn Văn Dung, sinh năm 1945, tham gia cách mạng năm 1963. Ngày 15/3/1968, trong một trận đánh ác liệt tại Hóa An, anh đã anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn.
Anh Nguyễn Đức Huy, sinh năm 1955, nhập ngũ năm 1973. Anh thuộc Trung đoàn 9, Sư đoàn 339. Ngày 6/2/1979, trong chiến dịch phản công bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, anh đã hy sinh khi mới 24 tuổi.
Mẹ Sáo mất chồng, mất hai người con trai – những người trụ cột của gia đình – nhưng mẹ không bao giờ để tang thương đánh gục mình. Mẹ lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến, để rồi cả cuộc đời trở thành biểu tượng sáng ngời của người phụ nữ Nam Bộ trong thời loạn lạc.
Ngày 24/10/2014, mẹ Lý Thị Sáo qua đời trong niềm kính tiếc của bà con xóm ấp. Để tri ân những hy sinh lớn lao ấy, Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý: “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.
Là một đoàn viên trẻ, tôi vô cùng xúc động khi đọc lại những dòng tư liệu về mẹ. Ở tuổi 20 như tôi bây giờ, mẹ đã phải sống giữa bom đạn, sẵn sàng gửi chồng – gửi con ra chiến trường. Còn tôi, may mắn được sống trong hòa bình, được học tập và trưởng thành trong sự chở che của Tổ quốc. Câu chuyện về mẹ khiến tôi tự nhắc mình phải sống xứng đáng hơn, phải rèn luyện, cống hiến và tiếp tục thắp sáng ngọn lửa truyền thống của cha anh.
Mẹ Lý Thị Sáo – dù đã rời xa – nhưng tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và đức hi sinh của mẹ sẽ mãi là ngọn đèn soi sáng cho thế hệ trẻ chúng tôi trên hành trình xây dựng và bảo vệ quê hương Hậu Giang ngày càng giàu đẹp.



