Khác

An Bình Tây - Phong trào cách mạng của nhân dân An Bình tây trong 10 năm đầu có Đảng (1930 - 1940)

Sau khi xâm chiểm nước ta, thực dân Pháp đã áp đặt một chế độ cai trị khắc nghiệt đối với nhân dân ta. Chúng bóp nghẹt các quyền tự do, dân chủ, đặt ra nhiều thứ thuế để vơ vét kinh tế.

Vĩnh Long18/12/2025Xã đoàn Ba Tri (Xã Ba Tri)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thực dân Pháp đã lập ở mỗi làng một Ban hội tề làm công cụ áp bức, bóc lột nhân dân.

Dưới ách thống trị của thực dân Pháp, giai cấp địa chủ được khuyến khích phát triển, chiếm hữu nhiều ruộng đất, có cuộc sống giàu sang, còn đại bộ phận nông dân có cuộc sống nghèo khổ, cơ cực. Trước cách mạng

Tháng Tám năm 1945, hầu hết ruộng đất ở An Bình Tây nằm trong tay địa chủ cường hào ở địa phương như Hội đồng Thuận (Thượng Công Thuận), bá hộ họ Thái, bà Ba Ngỡi (Trần Thị Nghĩa quê ở Tân Hào), người Pháp có tên là Phi - lê - A - mốt và hơn 10 phú nông. Các điền chủ cho tề ấp bao tá rồi cho dân thuê mướn lại dưới hình thức phát canh thu tô hoặc nhận ruộng cấy rẽ, đến vụ thu hoạch, các cặp rằng thu lúa trong dân rồi nộp lại cho địa chủ. Nông dân bị mất đất làm tá điền, bị địa chủ phong kiến áp bức bóc lột, vừa bị tề ấp hạch sách nhũng nhiễu. Người dân vừa phải nộp tô, làm công lễ cho địa chủ, vừa phải đóng thuế cho chính quyền thực dân. Trong những năm 1930-1940, thuế thân 4,5 đồng/người đối với những người vô sản và 5,5 đồng/người đối với người hữu sản, nhưng ở khu vực nhà thờ An Điền (ấp An Thuận ngày nay, trước năm 2004 thuộc ấp An Hòa) người dân phải đóng 7 đồng/người, nếu ai theo đạo Thiên chúa không phải đóng thuế.

Ngoài thuế thân, người dân còn đóng thuế điền thổ, thuế trâu bò... Thời ấy, quan làng hống hách hà khắc với dân nhưng lại nịnh bợ quan trên, ai phản đối thì bị gán tội "Làm quốc sự" phải chịu cảnh tù tội, giam cầm, tra tấn dã man. Những người thiếu thuế, quan làng tề tổng sai người đến nhà bắt đóng trăn ở công sở cho đến khi nào có tiền đóng thuế, "nộp phạt" mới được tha về. Không có tiền đóng thuế, người dân phải bán lúa non hoặc đi vay nặng lãi, vay lúa 18 bạc 20 nên đời sống của họ rất cơ cực, lao động vất vả quanh năm mà cơm không đủ ăn, áo quần không đủ mặc, một số người bỏ làng tha phương kiếm sống bằng mọi nghề hoặc vào làm công nhân trong các đồn điền cao su ở miền Đông Nam Kỳ, có người ở lại địa phương tiếp tục làm thuê mướn cho địa chủ, phú nông vì không muốn rời nơi chôn nhau cắt rôn của mình.

Đời sống văn hóa của người dân An Bình Tây cũng không khác gì so với đời sống kinh tế. Làng An Bình Tây không có trường học, chỉ một số ít người khá giả có điều kiện thì đến tỉnh lỵ Bến Tre hoặc quận lỵ Ba Tri để học, còn phần lớn nhân dân đều mù chữ. Trong làng chỉ có một ông thầy đồ (không rõ tên) vừa làm thợ mộc vừa dạy chữ nho cho một số người có yêu cầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn