Anh hùng Lực lượng vũ trang

“ĂN KHỎE VÀO CÒN ĐÁNH GIẶC...” – LỜI DẶN CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI TIỂU ĐOÀN TRƯỞNG ANH HÙNG NGUYỄN ĐÌNH TIẾT

Có những câu nói rất bình dị. Không phải mệnh lệnh trước giờ xung trận. Không phải lời hiệu triệu hào hùng. Nhưng theo năm tháng, chúng lại khiến người ta xúc động hơn bất cứ điều gì. “Các đồng chí ăn khỏe, ăn nhiều vào còn đánh giặc… phía trước còn gian khổ lắm đấy.” Đó là lời nhắc nhở quen thuộc của Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Đình Tiết dành cho chiến sĩ của mình. Và cũng là một trong những lời cuối cùng đồng đội còn nhớ về ông trước khi người chỉ huy trẻ tuổi bước vào trận đánh sinh tử ở Buôn Ma

An Giang07/06/2026Nguyên Trực (tổng hợp) (xã Long Kiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Đình Tiết sinh năm 1947 tại tỉnh Bắc Giang (nay thuộc tỉnh Bắc Ninh theo đơn vị hành chính hiện hành). Từ khi còn rất trẻ, ông đã tham gia quân đội và trở thành cán bộ chỉ huy của Tiểu đoàn 27, Binh chủng Đặc công – một trong những đơn vị tinh nhuệ của Quân đội nhân dân Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Trong ký ức của những người từng chiến đấu cùng ông, Nguyễn Đình Tiết không phải mẫu chỉ huy chỉ xuất hiện khi giao nhiệm vụ hay đứng phía sau quan sát trận đánh.

Ông luôn sống cùng chiến sĩ.

Ăn cùng mâm cơm.

Ngủ cùng lán trại.

Hành quân trên cùng những con đường đất đỏ bụi mù.

Ông nhớ tên từng chiến sĩ trong đơn vị, thường xuyên hỏi han những người lính trẻ mới nhập ngũ, xem họ có nhớ nhà hay không, có đủ sức khỏe để tiếp tục hành quân hay không.

Chính sự gần gũi ấy đã khiến người chỉ huy trẻ tuổi nhận được sự kính trọng đặc biệt từ đồng đội.

Một cựu chiến binh của Tiểu đoàn 27 từng kể rằng lần đầu tiên gặp Nguyễn Đình Tiết là tại sân chùa Quan Nha, tỉnh Hà Nam.

Khi ấy, ông chỉ thấy một người sĩ quan có nước da ngăm đen, quân phục chỉnh tề, khuôn mặt lúc nào cũng nở nụ cười thân thiện đang ngồi ăn cơm cùng những tân binh.

Không ai nghĩ đó lại là vị chỉ huy của đơn vị.

Sau bữa cơm, người sĩ quan ấy chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở:

“Ăn khỏe vào còn đánh giặc.”

Một câu nói ngắn gọn.

Nhưng với những người lính trẻ sắp bước vào chiến trường, đó là lời động viên chứa đựng cả sự từng trải của một người đã đi qua nhiều trận đánh ác liệt.

Mùa xuân năm 1975, khi chiến dịch Tây Nguyên mở màn, Tiểu đoàn 27 nhận nhiệm vụ tham gia tiến công khu vực sân bay Hòa Bình tại Buôn Ma Thuột.

Đây là một trong những mục tiêu có ý nghĩa chiến lược quan trọng.

Đối phương tổ chức phòng ngự quyết liệt với hệ thống hỏa lực dày đặc.

Ngay từ những giờ đầu giao tranh, nhiều chiến sĩ của đơn vị đã anh dũng hy sinh hoặc bị thương.

Tình hình chiến trường trở nên vô cùng căng thẳng.

Nếu không nhanh chóng phá được các hỏa điểm của đối phương, thế tiến công có nguy cơ bị chặn lại.

Trước tình thế ấy, Nguyễn Đình Tiết đưa ra một quyết định đầy quả cảm.

Ông tổ chức một mũi luồn sâu gồm những chiến sĩ tinh nhuệ nhất, trực tiếp đánh thẳng vào khu vực hỏa lực mạnh của địch nhằm phá vỡ thế trận.

Như nhiều lần trước đó, ông không đứng phía sau chỉ huy.

Ông chọn đi đầu.

Một chiến sĩ quân y xin được theo cùng để hỗ trợ khi có thương vong xảy ra.

Nhưng Nguyễn Đình Tiết kiên quyết từ chối.

Ông nghiêm giọng:

“Đây là mệnh lệnh! Ở lại cứu thương binh.”

Đó không chỉ là một mệnh lệnh quân sự.

Đó còn là sự lựa chọn của một người chỉ huy luôn đặt sinh mạng đồng đội lên trước bản thân mình.

Ngay sau đó, ông cùng hơn chục cán bộ, chiến sĩ lao vào làn đạn dữ dội của đối phương.

Khói lửa bao trùm trận địa.

Tiếng súng nổ liên hồi.

Những người ở phía sau chỉ còn biết dõi theo hướng tiến công của mũi luồn sâu trong sự lo lắng và hy vọng.

Khoảng mười phút sau.

Những cáng thương đầu tiên được đưa ra khỏi khu vực giao tranh.

Rồi những người lính lặng đi.

Nguyễn Đình Tiết và phần lớn chiến sĩ trong mũi đột kích đã anh dũng hy sinh.

Người Tiểu đoàn trưởng trẻ tuổi ngã xuống giữa thời khắc lịch sử khi ngày toàn thắng của dân tộc chỉ còn tính bằng vài tuần lễ.

Sự hy sinh ấy để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với đồng đội.

Nhưng điều khiến những người từng chiến đấu cùng ông nhớ mãi không chỉ là trận đánh cuối cùng.

Mà còn là cách ông sống trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Đó là một người chỉ huy luôn mỉm cười trước gian khó.

Luôn nhận phần nguy hiểm về mình.

Luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ.

Và luôn nhường phần an toàn cho chiến sĩ.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, những người đồng đội cũ vẫn nhắc đến Nguyễn Đình Tiết bằng tất cả sự kính trọng và yêu thương.

Đối với họ, ông không chỉ là một cán bộ chỉ huy xuất sắc.

Ông còn là hiện thân của tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình đồng chí sâu nặng của người lính đặc công Việt Nam.

Năm 2018, Chủ tịch nước quyết định truy tặng đồng chí Nguyễn Đình Tiết danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân nhằm ghi nhận những chiến công và sự hy sinh đặc biệt xuất sắc của ông đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Đó là phần thưởng cao quý của Tổ quốc.

Nhưng với những người lính Tiểu đoàn 27 năm xưa, Nguyễn Đình Tiết đã là người anh hùng từ rất lâu trước đó.

Có lẽ ngay từ khoảnh khắc ông chọn bước lên phía trước thay cho chiến sĩ của mình.

Ngay từ khoảnh khắc ông ra lệnh cho người quân y ở lại cứu thương binh rồi một mình lao vào lửa đạn.

Và ngay từ khoảnh khắc ông sống trọn vẹn với lời thề của một người chỉ huy:

Luôn đi đầu khi Tổ quốc cần.

Nguyên Trực (tổng hợp)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn