Khác

ÂN NHÂN NGÀY 30 THÁNG 4 Ở NGÃ TƯ BẢY HIỀN

ÂN NHÂN NGÀY 30 THÁNG 4 Ở NGÃ TƯ BẢY HIỀN

08/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của Trung úy Đặng Văn Phong, nguyên Trợ lý Tác chiến Lữ đoàn Xe tăng 273, điều khiến anh nhớ nhất khi nhắc về Chiến dịch Hồ Chí Minh là hình ảnh một gia đình trẻ giữa lằn ranh sinh tử tại ngã tư Bảy Hiền.

Ngày 28-4-1975, Trung đoàn Xe tăng 273 bước vào trận đánh lịch sử. Tiểu đoàn 1 (đơn vị của Phong) cùng Trung đoàn 24 (Sư đoàn 10) thọc sâu theo Quốc lộ 1, hướng thẳng sân bay Tân Sơn Nhất. Đêm 29-4, đội hình đã áp sát rìa phía Tây Bắc sân bay, chuẩn bị cho trận đánh quyết định sáng hôm sau.Trời vừa hửng sáng 30-4, mũi thọc sâu lại tiếp tục tiến lên theo đội hình hàng dọc. Địch chặn ở ngã tư Bảy Hiền - Lăng Cha Cả, bắn trả dữ dội. Điều lạ lùng là ngay sau lưng trận địa nổ súng rầm trời, người dân Sài Gòn vẫn đứng xem như thể đã quá quen với bom đạn. Nhiều xe đò bị kẹt giữa hai làn lửa, làm tuyến tiến công thêm chật cứng.Đại đội 1 bị chặn đứng. Đơn vị phía sau nóng ruột, trong đó có xe tăng 325 của Phong. Anh mở nắp xe, leo xuống quan sát. Bất ngờ, một đôi vợ chồng trẻ đi xe Honda lao đến, người chồng nắm chặt tay anh, giọng run rẩy: “Ông làm ơn cứu vợ chồng con! Con lỡ khóa đứa nhỏ 5 tuổi ở nhà phía trước để đi có việc, ngay chỗ xe tăng đang bắn…”.Phong sững lại. Nhiệm vụ của người lính là chiến đấu, không thể tùy tiện rời đội hình. Anh kiên quyết từ chối. Người vợ gục xuống khóc nức nở. Anh cố quay đi, nhưng lòng nặng trĩu.Chính trị viên Đại đội 2 Vũ Ngọc Bình lúc ấy lên tiếng: “Nếu thấy an toàn, cậu giúp họ đi. Tuyệt đối không vượt qua đội hình xe mình!”.Chỉ bấy nhiêu là đủ. Nghĩ đến đứa trẻ đang tuyệt vọng trong căn nhà khóa kín, Phong quyết định lên đường. Anh mang khẩu AK, một tay nắm người cha, nép theo thành những chiếc xe tăng đang gầm rú tiến lên giữa mưa đạn.Đạn bay “viu víu” qua đầu. Tiếng pháo, tiếng AR-15 hòa thành âm thanh chết chóc. Nhưng những thân thép T-54 lại như tấm lá chắn vững chãi. Chỉ vài phút sau, người đàn ông reo lên: “Tới nhà rồi!”. Anh lao vào, ôm chầm đứa con đang tím tái vì sợ hãi.Cả ba men theo đội hình xe tăng quay trở lại. Người mẹ òa khóc rồi ôm chầm lấy chồng con. Họ hỏi tên, Phong chỉ vào số hiệu xe: “Tìm xe có sao vàng và số 325 là ra tôi”.Trận đánh phía trước ngày càng ác liệt. Bom đạn vẫn trút xuống. Khi đội hình đánh qua Lăng Cha Cả, nhiều xe tăng của ta nằm lại trong khói lửa. Chiến thắng đến trong sự mất mát không thể bù đắp.Ngày 3-5, khi đơn vị đóng trong căn cứ Hoàng Hoa Thám, pháo thủ Giáp gọi Phong ra cổng. Ngoài kia, đôi vợ chồng hôm nào đứng chờ với chiếc áo trắng và áo xanh. Họ nghẹn ngào: “Nhờ ơn ông mà con chúng con sống. Xin mời ông về nhà chơi…”.Phong mỉm cười hiền hậu: “Hôm nay tôi không được phép rời vị trí. Hẹn anh chị dịp khác nhé!”.Họ để lại bịch hoa quả, cùng địa chỉ: THT 158/1A….Nhưng rồi chiến dịch biên giới Tây Nam, rồi những chuyến hành quân mới cuốn Phong đi. Rời quân ngũ vì hoàn cảnh gia đình, anh chưa từng có dịp tìm lại mái nhà ấy.Nhiều năm trôi qua, nhắc lại chuyện cũ, Phong chỉ nói: “Tôi tin khi đã vượt qua kiếp nạn hôm ấy, họ sẽ sống bình an”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn