Ăn tết Mậu Thân 1968 lần đầu và cũng là lần cuối cùng với Thùy Trâm
Năm 1965, chị Khiêm là cán bộ thanh niên, y tế xã Phổ Cường thoát ly lên cứ, tham gia vào Ban Dân y rồi về trạm xá. Ngoài công việc chăm sóc thương binh ở trạm, hằng ngày chị cùng anh em đảm nhận đi công tác phong trào về cơ sở các xã là chủ yếu. Bởi vì, chỉ đạo của cấp trên là trạm sắp xếp, phân công công tác chuyên môn sao đó cho hợp lý, tất cả cán bộ y tế ở đây phải tập trung đi cơ sở làm công tác vận động quần chúng. Nhiều lần Trâm đề đạt nguyện vọng cho đi cùng chị em, nhưng không được. Bác
Năm 1965, chị Khiêm là cán bộ thanh niên, y tế xã Phổ Cường thoát ly lên cứ, tham gia vào Ban Dân y rồi về trạm xá. Ngoài công việc chăm sóc thương binh ở trạm, hằng ngày chị cùng anh em đảm nhận đi công tác phong trào về cơ sở các xã là chủ yếu. Bởi vì, chỉ đạo của cấp trên là trạm sắp xếp, phân công công tác chuyên môn sao đó cho hợp lý, tất cả cán bộ y tế ở đây phải tập trung đi cơ sở làm công tác vận động quần chúng. Nhiều lần Trâm đề đạt nguyện vọng cho đi cùng chị em, nhưng không được. Bác sĩ Trâm phải trực ở trạm, vì thương binh đông.
Chị Khiêm nhớ lại: "Chúng tôi ăn Tết trước. 28 Tết, Tâm, Phượng, tôi và mấy anh em nữa được bà con cho đủ thứ, nào là bánh nổ, bánh in, bánh dòn, bánh tét, thịt... về trạm xá ăn Tết tối hôm đó. Ngày mai chúng tôi sẽ lên đường tham gia chiến đấu, không biết ai còn, ai mất. Trạm lúc này chỉ còn lại khoảng mười người và bộ đội chủ lực cũng về đây đóng quân. Một cây rừng cắm giữa nhà, mấy lon sữa cắm hoa rừng vào thế là căn phòng bỗng rực rỡ hẳn lên. Chúng tôi đón giao thừa mừng năm mới Mậu Thân 1968 thật hồn nhiên và vui vẻ đến không ngờ. Nhiều anh em thương binh cũng đến góp vui. Chúng tôi hát say sưa. Hát tất cả những bài ca kháng chiến, hào hùng và trữ tình làm cho mọi người phấn chấn. Trâm hát hai bài thật hay và tình cảm: Quảng Bình quê ta ơi và Mùa thu Hà Nội... Lần đầu tiên trong đời cô gái Hà Nội đón giao thừa ở chiến trường sao mà rạo rực, cảm giác lạ thường, hưng phấn bên anh chị em, đồng đội. Trâm đã hòa đồng thật nhanh với tất cả trái tim yêu thương và giai điệu đằm thắm quê hương...
Tôi hát đáp lại bài Chiếc gậy Trường Sơn, còn anh Khương hát bài Bài ca Tây Bắc... không khí đầm ấm, sôi sục tình yêu cách mạng mỗi lúc càng dâng cao".
Ðêm 28 Tết ấy, mọi người nghĩ có thể là buổi gặp mặt cuối cùng. Chiến trường đang ác liệt, giây phút nào cũng căng như dây đàn ở mọi nơi. Họ cứ thế mà chúc nhau điều tốt lành, hát cho nhau nghe tận nỗi lòng, từ trái tim rực lửa đấu tranh. Bởi ở vùng Ðức Phổ sự sống và cái chết từng giây, từng phút. Trâm cầm tay tôi bộc bạch chân tình: "Em không ngờ vào đây gian khổ, chết chóc mà các chị lạc quan, vui vẻ làm cho em thêm yêu cuộc sống, tự tin hơn, càng cảm nhận em càng kính phục các anh, các chị và hấp dẫn em tự lúc nào chẳng hay...!". Những ngày sống bên nhau, càng về cuối hai chị em càng yêu quý nhau hơn. Cho đến một ngày, chị Khiêm có quyết định của Bộ Y tế điều đi học lớp y sĩ tại Trường Y tế Trung Trung Bộ vào tháng 9-1968. Chị chia tay trạm xá và xa Trâm. Ðến tháng 7-1969 chị ra trường và cấp trên điều lên Gia Lai công tác ở Ban Dân y của tỉnh. Sống và chiến đấu bên Thùy Trâm khoảng hơn 18 tháng, bao nhiêu chuyện thầm kín, sướng khổ hai chị em tâm sự nhỏ to với nhau - kể cả chuyện tình yêu của Trâm mang theo suốt cuộc hành trình chiến đấu sau này trở thành ngọn lửa trong con người này. Chị Khiêm tự bạch như độc thoại với chính mình, ánh mắt nhìn xa xăm:
- Nếu không có chúng tôi - bởi là nữ với nhau, hiểu và cảm thông hơn ai hết, nhiều lần đấu tranh cho Trâm vào Ðảng. Tôi đã nói với các anh, các chú lãnh đạo trạm xá trước khi đi học rằng, dẫu sao Thùy Trâm là cô sinh viên trường y mới ra trường, là dân trí thức Hà Nội mới vào chiến trường, sống và chiến đấu hết mình, phấn đấu như thế là tốt. Ðược biết, sau đó Trâm tiến hành làm thủ tục hồ sơ và kết nạp vào Ðảng cuối năm ấy. Lên Gia Lai rồi Thùy Trâm vẫn thường viết thư cho tôi. Lúc ở trạm, hai tập đầu nhật ký Trâm đưa cho tôi giữ. Ðến bây giờ thấy thương nhất là đoạn Thùy Trâm viết vào đến Huế chỉ nhìn một mầu rừng núi xanh um và chợt nhận ra rằng con đã về đến quê mẹ, khi nào về nhà sẽ kể cho mẹ nghe...
Bác sĩ Ðặng Thùy Trâm đã chiến đấu, cống hiến trọn tuổi xuân của mình cho Ðảng, cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và khi nằm xuống bên đồng đội mãi mãi là cánh hoa bất tử ngát hương với thời gian.



