Ân tình người đồng đội Xử Văn Nguyện
Ân tình người đồng đội Xử Văn Nguyện
Giữa đống đổ nát sau trận oanh tạc ngày 14/6/1968, khi hy vọng dường như đã tắt, một bàn tay đã chạm vào Phan Văn Nhuận. Đó chính là ông Xử Văn Nguyện, một người đồng đội, một người con đồng hương Hoa Lư, Ninh Bình. Không quản ngại máy bay địch vẫn còn lượn lờ và những quả bom nổ chậm có thể phát nổ bất cứ lúc nào, ông Nguyện đã điên cuồng dùng tay không và xẻng để bới tìm đồng đội trong đống đất đá.
Khi thấy Phan Văn Nhuận nằm bất tỉnh, máu thấm đỏ áo, ông Nguyện đã cõng ông chạy bộ băng qua những đoạn đường bị bom cày xới để đến trạm quân y cấp cứu kịp thời. Trên suốt đoạn đường ấy, ông Nguyện vừa chạy vừa gọi tên đồng đội để giữ cho ông không rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Tình đồng hương Hoa Lư sâu nặng đã thôi thúc người chiến sĩ ấy làm nên điều kỳ diệu. Sau này, khi gặp lại nhau, hai người lính già vẫn nắm chặt tay nhau, giọt nước mắt lăn dài trên những gò má nhăn nheo. Phan Văn Nhuận luôn nói rằng: "Cái mạng này là do ông Nguyện nhặt về cho tôi". Tình cảm ấy cao quý hơn bất cứ danh hiệu nào, là bài ca về sự hy sinh vô điều kiện của những người lính Ninh Bình nơi chiến trường xa xôi.


