Ánh bình minh
Sau một đêm chiến đấu ác liệt, mặt trời dần nhô lên phía chân trời.
Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống trận địa còn vương khói súng.
Một chiến sĩ trẻ đứng lặng nhìn mặt trời.
Đồng đội hỏi:
"Đang nghĩ gì thế?"
Anh đáp:
"Mình vừa hiểu vì sao phải chiến đấu."
Rồi anh chỉ về phía những mái nhà thấp thoáng sau rặng cây.
"Để mỗi bình minh sau này, trẻ con được thức dậy trong tiếng chim, chứ không phải tiếng bom."
Câu nói ấy không có trong bất kỳ cuốn sổ ghi chép nào.
Nhưng nó đã trở thành lời nhắc nhở về ý nghĩa lớn lao của sự hy sinh: chiến đấu không phải để kéo dài chiến tranh, mà để mang lại những buổi bình minh bình yên cho các thế hệ mai sau.



