ÁNH BÌNH MINH SAU KHÓI BOM
ÁNH BÌNH MINH SAU KHÓI BOM
Sau một đêm chiến đấu dữ dội, cả cánh rừng vẫn còn phủ kín khói bom và mùi thuốc súng nồng khét.
Anh Phong cùng đồng đội ngồi bên mép hố bom nghỉ tạm sau nhiều giờ tải thương liên tục.
Ai cũng lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường.
Phía xa, mặt trời bắt đầu nhô lên sau những dãy núi Trường Sơn mờ sương.
Ánh bình minh đỏ rực chiếu qua màn khói tạo thành khung cảnh vừa dữ dội vừa bình yên lạ thường.
Một chiến sĩ trẻ khẽ nói: “Mình còn sống để thấy trời sáng rồi.”
Không ai đáp lại, chỉ lặng im nhìn khoảng trời đang dần hửng sáng phía trước.
Tiếng chim rừng bắt đầu vang lên sau một đêm bom đạn rung chuyển.
Anh Phong đứng dậy tiếp tục dìu thương binh rời khỏi khu vực nguy hiểm.
Ánh bình minh sau khói bom năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



