“Anh Bộ đội Cụ Hồ” vì thế trở thành biểu tượng cao đẹp trong lòng dân tộc Việt Nam – một hình tượng sống mãi cùng thời gian. (1)
Nhiều cựu chiến binh dù tuổi cao vẫn trở lại chiến trường xưa để tìm hài cốt đồng đội. Họ lặng lẽ lần theo ký ức, đào từng tấc đất, mong đưa đồng đội về với gia đình. Có người mất hàng chục năm mới tìm được mộ bạn mình. Ngày trao lại di cốt cho gia đình liệt sĩ, nước mắt họ rơi như ngày tiễn bạn ra trận. Đó là nghĩa tình sâu nặng – “sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử”.
CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH
Ông Ba là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng tuổi đôi mươi, ông đã cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng Trường Sơn, chịu đựng bom đạn ác liệt để bảo vệ Tổ quốc.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với một vết thương ở chân và nhiều ký ức không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh ở địa phương, giúp đỡ các gia đình chính sách và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước.
Mỗi buổi chiều, lũ trẻ trong xóm thường quây quần bên ông để nghe kể chuyện về một thời hoa lửa. Ông không kể nhiều về gian khổ, mất mát, mà nhấn mạnh tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình. Ông luôn dặn các cháu phải chăm ngoan, học giỏi để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Hình ảnh người cựu chiến binh tóc đã bạc nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời niềm tự hào khiến ai cũng kính trọng. Ông chính là tấm gương về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm với quê hương.



