Ánh chiều cuối
Ánh chiều cuối
Chiều muộn, ông ngồi nhìn cánh đồng.
Gió thổi nhẹ qua mái tóc bạc.
Ông nhớ lại một đời đã qua.
Không giàu sang, nhưng đầy nghĩa tình.
Người làng vẫn nhắc tên ông.
Như một phần của ký ức đẹp.
Ông cười hiền, ánh mắt xa xăm.
Ánh chiều nhuộm vàng mọi thứ.
Như những hoa lửa còn cháy mãi.
Trong lòng mỗi người Làng Bông.


