Bài viết

ANH ĐÁNH THẮNG TRẬN NÀY RỒI VỀ CƯỚI EM!

Phú Thọ18/07/2026Ngần Quốc Việt (Đoàn xã Mai Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu tháng 7 năm 2026, khi lực lượng chức năng phát hiện hài cốt nghi của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên dưới lòng đất ở khu vực Công viên Lê Thị Riêng, Thành phố Hồ Chí Minh, người phụ nữ gần tám mươi tuổi ở Tây Ninh gần như thức trắng đêm. Tin tức ấy đến với bà như một tiếng gọi vọng về từ quá khứ, đánh thức những ký ức đã ngủ yên gần sáu thập kỷ. Người đàn bà đã dành cả tuổi xuân để chờ đợi bỗng òa khóc. Những giọt nước mắt không chỉ là nỗi đau của một cuộc chia ly kéo dài 58 năm, mà còn là sự nhẹ nhõm sau hành trình đằng đẵng của một lời hứa chưa bao giờ đổi thay.

Có lẽ, kể từ ngày tiễn người lính trẻ lên đường vào Chiến dịch Mậu Thân năm 1968, đây là lần đầu tiên bà cảm thấy mình thật sự được gặp lại ông. Không phải trong những giấc mơ chập chờn của tuổi già, không phải trong ký ức của một thời bom đạn, mà giữa hiện thực, khi người thương cuối cùng cũng được đồng đội và Tổ quốc tìm thấy để trở về. Gần sáu mươi năm trước, ông ra đi với lời hẹn: "Anh đánh thắng trận này rồi về cưới em". Gần sáu mươi năm sau, dù không trở về trong dáng hình của chàng trai tuổi đôi mươi, ông vẫn trở về với đất mẹ. Và người con gái năm nào, nay mái đầu đã bạc trắng, có thể khẽ nói với người mình yêu bằng tất cả sự bình yên của một đời chờ đợi: "Em đã đợi anh về”.

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt nhất. Huỳnh Văn Quên và Nguyễn Thị Lệ đều là những người trẻ tham gia cách mạng trên mảnh đất Long An (nay là Tây Ninh). Khi ấy, bà Lệ vừa tròn đôi mươi, là cô dân công ngày ngày gánh nước, tải lương thực, tiếp tế cho đơn vị. Còn ông Quên là một chiến sĩ trẻ có gương mặt sáng, nước da trắng và nụ cười hiền. Những lần gặp gỡ ban đầu chỉ xoay quanh công việc, vội vàng giữa những chuyến hành quân và tiếng bom đạn. Không ai ngờ rằng, giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, tình yêu lại có thể nảy nở một cách bình dị đến vậy.

Một lần thấy hai chiếc áo của người lính đã sờn vai, rách chỉ, bà Lệ lặng lẽ mang về vá lại. Những đường kim mũi chỉ giản đơn của cô gái trẻ dường như đã vá luôn khoảng cách giữa hai trái tim. Từ đó, những lá thư bắt đầu đến nhiều hơn. Ban đầu chỉ là những lời hỏi thăm sức khỏe, kể chuyện đơn vị, chuyện những ngày hành quân gian khổ. Rồi theo thời gian, trong từng dòng chữ mộc mạc ấy thấp thoáng những nhớ nhung không nói thành lời. Có lần, chiến sự ác liệt khiến thư từ bị gián đoạn nhiều tuần. Chờ mãi không thấy hồi âm, ông Quên gửi đến bà hai câu thơ giản dị mà tha thiết: "Thư về mong đợi thư lên/ Thư lên đừng lạc, anh chờ nha thư". Chỉ hai câu thơ mộc mạc của một người lính trẻ cũng đủ khiến trái tim người con gái rung lên những nhịp yêu đầu đời.

Đến một ngày, sau nhiều lần hẹn gặp, ông Quên lấy hết can đảm bày tỏ lòng mình. Không có hoa, không có nhẫn, càng không có những lời lẽ hoa mỹ. Giữa thời chiến, lời cầu hôn của anh chỉ giản dị: "Nếu em đồng ý, anh sẽ về thưa ba má cưới em". Bà Lệ không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Cái gật đầu ấy là lời hẹn ước của hai con người đã gửi trọn tương lai cho nhau, dù biết phía trước là chiến tranh và cái chết luôn cận kề.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn