ÁNH DAO MỔ DƯỚI LÒNG ĐẤT BỆNH VIỆN
Câu chuyện về một ca phẫu thuật cứu sống chiến sĩ trinh sát bị dập nát lồng ngực ngay trong lòng một căn hầm chữ A chật hẹp, giữa lúc bom rải thảm đang dội ngay trên đỉnh đầu.
Năm 1971, vùng rừng đước rậm rạp ở chiến trường Nam Bộ là nơi đóng quân của Bệnh viện Quân y dã chiến K50. Gọi là bệnh viện, nhưng thực chất đó là hệ thống những căn hầm chữ A được lợp lá trung quân, nằm bán chìm dưới lòng đất để tránh bom pháo. Tài sản quý giá nhất của phòng mổ lúc bấy giờ là một bộ dụng cụ đại phẫu rỉ sét được hấp tiệt trùng bằng nồi áp suất đun củi, và một chiếc đèn bão ngụy trang bằng vải đen để gom ánh sáng.
Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tấn khi ấy là một phẫu thuật viên trẻ tuổi nhưng có bàn tay tài hoa và thần kinh thép. Một buổi chiều muộn, trạm xá tiếp nhận anh chiến sĩ trinh sát tên Hùng được đồng đội cõng về trong tình trạng hôn mê sâu, lồng ngực bên phải bị mảnh bom găm nát, máu trào ra theo từng nhịp thở yếu ớt. Anh Hùng bị tràn máu màng phổi nặng, nếu không mổ mở ngực cấp cứu ngay lập tức để cầm máu, anh sẽ hy sinh trong vòng chưa đầy ba mươi phút.
Đúng lúc bác sĩ Tấn vừa rạch nhát dao đầu tiên thì tiếng gầm rú của máy bay B-52 ập đến. Đợt bom rải thảm bắt đầu. Mặt đất rung chuyển dữ dội, đất đá từ trần hầm chữ A rào rào sụt xuống. Sức ép của những quả bom nổ gần làm ngọn đèn bão treo trên trần hầm lắc lư điên cuồng rồi vụt tắt. Phòng mổ chìm vào bóng tối.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Ngực bệnh nhân đã mở, máu vẫn đang phun, chỉ cần chậm trễ một phút, tim sẽ ngừng đập. Bác sĩ Tấn hét lớn trong tiếng bom rền: "Giữ vững trận địa! Bật đèn pin cá nhân! Tiếp tục mổ!".
Ngay lập tức, cô y tá hộ lý và tay súng bảo vệ hầm rút phắt hai chiếc đèn pin thắt lưng, dùng miệng ngậm chặt, rọi thẳng ánh sáng gom nhỏ vào lồng ngực đầy máu của anh Hùng. Bằng sự nhạy cảm kỳ diệu của đôi bàn tay và trí nhớ chính xác từng milimet giải phẫu, bác sĩ Tấn không hề run rẩy. Giữa làn khói đất mịt mù và tiếng bom nổ chấn động bên tai, ông bình tĩnh luồn tay vào sâu trong khoang ngực, tìm thấy động mạch bị đứt và thắt nút thành công.
Ca mổ kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ dưới ánh đèn pin leo lét và tiếng bom gầm rú cuối cùng cũng kết thúc thắng lợi. Khi tiếng máy bay địch xa dần, bác sĩ Tấn bước ra khỏi cửa hầm, đôi bàn tay mỏi nhừ và bộ quần áo blouse trắng đã chuyển sang màu đỏ xám của máu và đất cát. Anh Hùng đã được cứu sống từ tay tử thần.
Nửa thế kỷ trôi qua, đất nước hòa bình, bác sĩ Nguyễn Ngọc Tấn đã tóc bạc da mồi nhưng ông vẫn không quên được cảm giác của đêm mổ nghẹt thở năm ấy. Đối với ông, những vết sẹo trên ngực của những người thương binh năm xưa chính là những huân chương cao quý nhất dành cho những "chiến sĩ áo trắng", những người đã dùng tình yêu thương và bản lĩnh để giành giật sự sống cho đồng đội ngay trong lòng đất rực lửa bom đạn.



