ÁNH ĐÈN BÊN CHIẾN TRẬN
ÁNH ĐÈN BÊN CHIẾN TRẬN
Tôi có dịp được về Phường Yên Dũng tỉnh Bắc Ninh dịp Tết này, và nhân dịp có ghé thăm cựu chiến binh Phạm Trí Liên, ông kể cho tôi nghe về lần ông tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1945 của mình và đồng đội. Mùa thu năm 1950, khi lời kêu gọi kháng chiến vang lên khắp nơi, chàng thanh niên Phạm Trí Liên lúc ấy vừa tròn 20 tuổi đã gác lại chuyện học hành để lên đường nhập ngũ. Ông nhớ lại những ngày đầu ra trận là chuỗi đêm hành quân xuyên rừng, đối mặt với bom đạn, bệnh tật và thiếu thốn đủ bề. Có đồng đội bị mảnh đạn làm mù mắt, có người mất cả chân vì trúng mìn. Ranh giới giữa sống và chết khi ấy rất mong manh, nhưng ai cũng kiên cường tiến lên, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Trong chiến dịch ở tuyến Cao Bằng – Lạng Sơn, đoạn đường số 4 qua đèo Bông Lau – Lũng Phầy được xem là nơi hiểm trở nhất. Một bên là núi cao dựng đứng, một bên là vực sâu, rất thuận lợi cho các trận phục kích. Ông Liên khi đó làm lính trinh sát, thường xuyên đi khảo sát địa hình. Rừng cây rậm rạp, đất đá gồ ghề, anh em phải đào công sự kéo dài hàng cây số, bố trí súng cối, bazooka chờ thời cơ. Hễ nghe tiếng xe địch chạy qua là lập tức triển khai đánh. Kết quả, ta phá hủy hàng chục xe, đốt cháy lượng lớn xăng dầu, tiêu diệt nhiều lính địch. Đến tối 10/10/1950, huyện Tràng Định được giải phóng hoàn toàn. Chiến thắng Biên giới Thu – Đông 1950 đã làm phá sản nhiều kế hoạch của quân Pháp, mở thông tuyến biên giới và tạo thế thuận lợi cho ta. Sau đó, ông Liên được điều về làm nhiệm vụ hậu cần, tiếp tế cho một số chiến dịch khác. Đầu năm 1954, khi Pháp xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ với tham vọng biến nơi đây thành pháo đài không thể phá vỡ, ông lại tiếp tục ra trận. Hành quân lên các điểm cao rất vất vả: đồi núi dốc, thiếu nước, thiếu lương thực, phải mất nhiều ngày mới vào được trận địa. Khi ấy ông giữ chức Trung đội phó, được giao nhiệm vụ bắn pháo từ xa vào vị trí của địch. Có lần nhận lệnh đánh vào lúc quân Pháp đang tập thể dục buổi sáng, ông cùng đồng đội dùng súng cối bắn thẳng vào đội hình địch, tiêu diệt nhiều tên. Lại có lần khác, khi địch rút chạy, ông và anh em mang pháo đuổi theo, khiến cả một trung đội địch bị đánh tan. Những ngày thiếu tiếp tế, cả tiểu đội chỉ có vài nắm cơm và mấy chai nước chia nhau, nhiều hôm phải ăn muối, uống nước suối để cầm cự. Chiến đấu được gần một tháng, trong một lần bắn pháo, ông bị địch phát hiện và bắn trọng thương, phải vào trạm quân y điều trị suốt thời gian chiến dịch. Nhưng khi sức khỏe khá hơn, ông vẫn giúp các bác sĩ chăm sóc thương binh, thỉnh thoảng theo dõi tình hình địch rồi báo về đơn vị. Đến ngày nghe tin chiến thắng Điện Biên Phủ, mọi đau đớn dường như tan biến. Ông biết mình đã góp một phần nhỏ vào chiến thắng lớn của dân tộc và có thể trở về với gia đình. Đã hơn 70 năm trôi qua, ký ức về những ngày tháng chiến đấu ở Điện Biên Phủ vẫn còn nguyên trong lòng ông, người cựu chiến binh. Tôi nhận ra rằng, đó là quãng thời gian gian khổ nhưng cũng rất đáng tự hào — khi họ, những chiến sĩ, đã sống, chiến đấu và góp phần viết nên một trang sử vẻ vang cho đất nước.



