Ánh đèn bên chiến trận
Ánh đèn bên chiến trận
Giữa bóng tối mịt mùng của rừng già Trường Sơn những năm 1970, có một loại ánh sáng không rực rỡ như hỏa châu, không chói lòa như bom đạn, nhưng lại đủ sức dẫn lối cho cả một dân tộc đi qua cuộc chiến. Đó là câu chuyện về "Ánh đèn bên chiến trận" của Ông giáo Hiển và những lớp học dưới lòng đất.
1. Ngọn đèn dầu lạc trong hầm chữ AÔng giáo Hiển không cầm súng, vũ khí của ông là những viên phấn trắng và cuốn sách giáo khoa sờn góc. Lớp học của ông nằm sâu trong một căn hầm chữ A tại trọng điểm lửa Quảng Bình. Giữa những đợt oanh tạc của máy bay B-52, ngọn đèn dầu lạc tự chế từ vỏ lon bia là vật báu duy nhất.Để tránh bị địch phát hiện từ trên cao, ngọn đèn được che chắn bằng những tấm lá trung quân và giấy bản dày. Ánh sáng ấy chỉ vừa đủ để soi rõ những khuôn mặt lấm lem bùn đất của các chiến sĩ trẻ và những cô gái thanh niên xung phong tranh thủ học chữ sau giờ phá bom. Ông giáo Hiển thường nói: "Giặc muốn chúng ta sống trong bóng tối và sợ hãi, nhưng mỗi chữ các em viết ra dưới ánh đèn này chính là một phát súng bắn vào sự tăm tối ấy."2. Những trang đời soi bóng đèn khuyaTrong số những học trò ấy có Lan, cô gái mở đường có đôi mắt sáng nhưng chưa biết viết tên mình tròn trịa. Dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi bàn tay vốn quen cầm cuốc, xẻng bỗng trở nên ngượng nghịu khi cầm bút. Đêm đêm, Lan nắn nót từng chữ, những con chữ nhảy múa theo nhịp rung của bom đạn ngoài kia.Ánh đèn ấy không chỉ soi chữ, nó soi cả những ước mơ. Có lần, một chiến sĩ thông tin ghé qua, thấy ánh đèn hắt ra từ kẽ hầm, anh đã dừng lại viết vội lá thư gửi về cho người mẹ ở quê nhà dưới sự giúp đỡ của ông giáo. Ánh đèn lúc ấy trở thành sợi dây kết nối giữa tiền tuyến và hậu phương, giữa cái chết cận kề và niềm hy vọng đoàn tụ nồng cháy được ghi lại tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam.3. Ánh sáng bất diệtMột trận bom bất ngờ ập xuống ngay sát cửa hầm. Ngọn đèn dầu lạc bị hất đổ, khói bụi mịt mù. Trong khoảnh khắc tối đen như mực, người ta nghe thấy tiếng ông giáo Hiển bình thản: "Đừng sợ, các con hãy nắm lấy tay nhau. Chỉ cần trái tim còn đập, ánh sáng sẽ không bao giờ tắt."Khi khói tan, họ cùng nhau nhóm lại ngọn lửa. Ánh đèn ấy tiếp tục cháy, bền bỉ và kiên cường như tinh thần của người lính cụ Hồ. Sau này, khi chiến tranh qua đi, Lan đã trở thành một cô giáo vùng cao, mang theo "ánh đèn chiến trận" năm xưa để thắp sáng ước mơ cho những đứa trẻ nghèo.Câu chuyện về ngọn đèn dầu trong hầm tối mãi là minh chứng cho một chân lý: Chiến tranh có thể dập tắt mạng sống, nhưng không bao giờ dập tắt được ánh sáng của tri thức và lòng nhân ái của con người Việt Nam trên hành trình bảo vệ Chủ quyền Tổ quốc.



