Ánh đèn bên chiến trận
Mùa thu năm 1950, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Phạm Trí Liên rời quê, xếp lại việc học để nhập ngũ theo lời kêu gọi tham gia chiến dịch tiến công trên tuyến Cao Bằng – Lạng Sơn. Những ngày hành quân đưa ông đến với một chiến trường khắc nghiệt: phải đi xuyên rừng, đối mặt với pháo kích, bệnh tật và tình trạng thiếu thốn lương thực, thuốc men.
Trong lời kể của ông, chiến tranh không chỉ là những trận đánh mà còn là cuộc sống của những người lính giữa rừng núi. Ông chứng kiến đồng đội bị thương, có người chịu những tổn thương rất nặng. Chính trong hoàn cảnh ấy, những người lính vẫn động viên nhau tiến về phía trước.
Ông chiến đấu được gần một tháng thì bị thương nặng trong một lần pháo kích và phải điều trị tại nhà thương binh. Dù chưa thể trực tiếp chiến đấu, sau khi sức khỏe hồi phục phần nào, ông cùng các bác sĩ hỗ trợ chăm sóc những người bị thương và theo dõi tình hình để báo về đơn vị.
Khi nghe tin quân ta chiến thắng, mọi đau đớn và mệt mỏi dường như được thay thế bằng niềm vui. Nhiều năm sau, ông vẫn xem những tháng ng



