Bài viết

Ánh Đèn Bên Cửa Sổ

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ánh Đèn Bên Cửa Sổ

Ở một bản nhỏ của Sơn Lương có cậu học sinh tên là Mùa A Tủa.

Nhà Tủa nghèo lắm.

Bố mất sớm vì bệnh nặng, mẹ một mình làm nương nuôi ba anh em ăn học. Cuộc sống khó khăn nên sau giờ học, Tủa thường lên rẫy phụ mẹ trồng ngô, phát cỏ.

Dù vất vả, cậu luôn mơ ước trở thành kỹ sư xây dựng để sau này làm những con đường đẹp cho quê hương.

Mỗi tối, khi công việc trên nương kết thúc, Tủa lại ngồi học bên cửa sổ.

Nhà không có bàn học riêng.

Chiếc bàn duy nhất trong nhà được dùng để ăn cơm.

Vì vậy, cậu kê một chiếc ghế gỗ nhỏ sát cửa sổ rồi học bài dưới ánh đèn vàng cũ kỹ.

Đêm nào đi ngang qua, người dân trong bản cũng nhìn thấy ánh đèn ấy.

Mùa đông.

Ánh đèn vẫn sáng.

Mùa hè.

Ánh đèn vẫn sáng.

Có những hôm trời rét buốt, gió lùa qua khe vách khiến tay cậu tê cóng.

Nhưng Tủa chưa bao giờ bỏ cuộc.

Một lần, mẹ nhìn thấy con trai vừa học vừa ngủ gục trên quyển sách.

Bà nhẹ nhàng khoác thêm áo cho con rồi nói:

– Con đừng cố quá, mẹ chỉ cần con khỏe mạnh thôi.

Tủa ngẩng đầu lên.

– Mẹ vất vả cả đời rồi. Con muốn học thật tốt để sau này mẹ không còn phải đi nương nhiều nữa.

Nghe con nói, người mẹ quay mặt đi lau nước mắt.

Năm cuối cấp, một trận lũ lớn xảy ra ở Sơn Lương.

Nhiều đoạn đường bị sạt lở.

Việc đi học trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

Có hôm Tủa phải đi bộ gần hai giờ đồng hồ mới đến được trường.

Bạn bè khuyên:

– Nghỉ vài hôm cũng được mà.

Nhưng cậu lắc đầu:

– Nếu mình nghỉ vì khó khăn, ước mơ sẽ ngày càng xa hơn.

Những ngày ấy, ánh đèn bên cửa sổ vẫn đều đặn sáng mỗi đêm.

Nó trở thành hình ảnh quen thuộc của cả bản.

Rồi ngày thi đại học cũng đến.

Tủa bước vào phòng thi với tất cả quyết tâm của mình.

Vài tháng sau, giấy báo trúng tuyển được gửi về.

Cậu đỗ vào một trường đại học kỹ thuật danh tiếng.

Cả bản vui như có hội.

Mọi người kéo đến chúc mừng.

Mẹ cậu ôm tờ giấy báo nhập học mà khóc không thành tiếng.

Đó là lần đầu tiên trong đời bà thấy ước mơ của con trai trở nên gần đến thế.

Bốn năm sau.

Tủa tốt nghiệp loại giỏi.

Nhiều công ty lớn mời cậu ở lại thành phố làm việc.

Nhưng cậu từ chối.

Cậu trở về Sơn Lương.

Ngày trở về, cậu đứng trên ngọn đồi nhìn những con đường quê hương.

Nơi đây vẫn còn nhiều đoạn đường đất khó đi vào mùa mưa.

Tủa tự nhủ:

– Đây là nơi mình thuộc về.

Những năm tiếp theo, cậu tham gia nhiều công trình giao thông ở địa phương.

Nhiều tuyến đường mới được mở.

Nhiều cây cầu nhỏ được xây dựng.

Việc đi lại của bà con thuận tiện hơn trước rất nhiều.

Một tối nọ, khi đi ngang qua căn nhà cũ, Tủa bất chợt nhìn thấy ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ.

Người ngồi học bên trong là cậu em trai của mình.

Khung cảnh ấy giống hệt hình ảnh của cậu năm nào.

Tủa mỉm cười.

Cậu hiểu rằng ánh đèn ấy không chỉ soi sáng một góc nhà.

Nó đang thắp lên những ước mơ mới.

Những ước mơ sẽ tiếp tục lớn lên trên mảnh đất Sơn Lương.

Và rồi một ngày nào đó, những đứa trẻ hôm nay sẽ lại mang tri thức và nhiệt huyết trở về xây dựng quê hương.

Giống như ánh sáng nhỏ bé bên cửa sổ năm nào đã góp phần làm nên một tương lai rộng lớn.

Bởi mọi hành trình vĩ đại đều bắt đầu từ một ngọn đèn không bao giờ tắt trong trái tim của người biết ước mơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn