Bài viết

“ÁNH ĐÈN CUỐI XÓM”

Ninh Bình11/05/2026trường THPT Hoa Lư A (trường THPT Hoa Lư A)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở cuối con đường đất nhỏ của xã Mỹ Hòa Hưng có một căn nhà lá đơn sơ, nơi cậu đoàn viên tên Phúc sống cùng bà nội già yếu. Cha mẹ đi làm xa nhiều năm, Phúc sớm quen với cuộc sống thiếu thốn. Ban ngày đi học, chiều về em phụ bà đan lục bình thuê để kiếm thêm thu nhập.

Dù hoàn cảnh khó khăn, Phúc luôn tích cực tham gia hoạt động Đoàn của trường. Bạn bè thường hỏi:

– “Sao mày cực vậy mà còn tham gia phong trào hoài?”

Phúc chỉ cười:

– “Vì tao thấy vui… với lại mình giúp được ai thì giúp.”

Năm ấy, trường phát động chương trình “Ánh sáng cho em”, quyên góp đèn học và sách vở cho học sinh nghèo ở vùng cù lao. Chi Đoàn lớp Phúc nhận nhiệm vụ đến khảo sát từng hộ gia đình.

Sau nhiều ngày đi cùng các bạn, Phúc đặc biệt chú ý đến bé Hân – học sinh lớp 3 sống với mẹ bệnh nặng. Nhà em không có điện ổn định, mỗi tối chỉ học bài dưới ánh đèn dầu leo lét.

Nhìn cuốn tập lem khói đen và đôi mắt nhỏ chăm chú học bài, Phúc thấy nghẹn lòng.

Tối hôm đó, em về nhà rất muộn. Trong góc bàn học của mình có chiếc đèn học cũ mà cha mua tặng từ nhiều năm trước. Đó là món đồ Phúc quý nhất.

Em lặng lẽ tháo bóng đèn, lau sạch rồi bỏ vào hộp giấy.

Hôm trao quà, cô Tổng phụ trách bất ngờ hỏi:

– “Chiếc đèn này ai tặng vậy?”

Phúc ngập ngừng:

– “Dạ… của em.”

– “Rồi em dùng gì học?”

Phúc cười hiền:

– “Em còn cây đèn dầu mà cô.”

Nghe vậy, nhiều bạn cúi mặt xúc động.

Buổi tối hôm ấy, khi đoàn chuẩn bị ra về, bé Hân chạy theo ôm chặt chiếc hộp đèn trước ngực:

– “Con sẽ học giỏi để sau này giúp người khác như anh!”

Câu nói non nớt ấy khiến Phúc lặng người.

Trên đường về, ánh hoàng hôn phủ vàng con đường quê. Gió sông thổi nhẹ làm màu áo xanh thanh niên bay phấp phới. Phúc chợt hiểu rằng hạnh phúc đôi khi không nằm ở điều mình giữ cho riêng mình, mà nằm ở lúc mình thắp sáng được niềm hy vọng cho người khác.

Nhiều năm sau, căn nhà cuối xóm ấy đã không còn leo lét ánh đèn dầu như trước. Nhưng với Phúc, ký ức về chiếc đèn học năm nào vẫn luôn là ngọn lửa đẹp nhất của tuổi trẻ đoàn viên — âm thầm, giản dị nhưng đủ sức soi sáng trái tim con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn