Ánh Đèn Dầu Bên Cửa Sổ
Đây là một câu chuyện ngắn về tình quân dân và sự mưu trí của những người dân sống dọc theo những con rạch nhỏ ở xã Phú Phụng
Trong những đêm dài đầy bóng tối tại ấp Phụng Châu, khi những chiếc tàu tuần tra của địch từ hướng sông Cổ Chiên bắt đầu rà soát, người dân nơi đây đã sáng tạo ra một hệ thống "radar lòng dân" vô cùng độc đáo.
Gia đình bà Bảy Huệ có ngôi nhà lá nằm ngay ngã ba rạch, một vị trí vô cùng nguy hiểm nhưng lại là "mắt xích" quan trọng của giao liên. Trên bậu cửa sổ nhà bà luôn đặt một cây đèn dầu hỏa. Quy ước với các chiến sĩ du kích dưới rừng bần rất đơn giản: nếu ngọn đèn đặt bên cánh cửa trái, nghĩa là êm đềm, anh em có thể vào nhà dùng cơm; nếu đèn đặt bên cánh cửa phải, nghĩa là có động; còn nếu đèn tắt, tuyệt đối không được lộ diện.
Một đêm mưa tầm tã, một tiểu đội lính từ đồn Phú Phụng bất ngờ hành quân đêm, chúng chọn nhà bà Bảy làm điểm dừng chân vì mái lá kín đáo. Lúc này, bà Bảy biết rõ dưới hầm bí mật sau vườn đang có hai chiến sĩ bị thương. Trong lúc rót nước mời trà bọn lính để câu giờ, bà giả vờ lóng ngóng làm đổ dầu, khiến ngọn đèn phụt tắt.
Đó là một tín hiệu tử thần nhưng cũng là sự cứu rỗi. Các chiến sĩ phía sau vườn vừa thấy ánh đèn vụt tắt đã lập tức rút lui theo lối mương nước ra rạch Cái Mít. Bọn lính trong nhà không hề hay biết rằng chỉ cách chúng vài mét, những "con rái cá" của Phú Phụng đã thoát đi trong gang tấc nhờ sự nhanh trí của bà lão nông dân.
Ngọn đèn dầu ấy sau này trở thành biểu tượng cho sự thức tỉnh và che chở. Giặc có thể kiểm soát con đường, nhưng không bao giờ kiểm soát được những ngọn đèn trong lòng dân Phú Phụng.



