ÁNH ĐÈN DẦU CUỐI ĐÊM
ÁNH ĐÈN DẦU CUỐI ĐÊM
Đêm ấy, cả tiểu đội gần như thức trắng để chăm sóc thương binh sau trận đánh dữ dội.
Ngọn đèn dầu nhỏ trong góc hầm cháy leo lét đến gần cạn dầu vẫn chưa được tắt đi.
Anh Phong ngồi bên cạnh thương binh, thỉnh thoảng lại lấy khăn lau mồ hôi cho đồng đội.
Một chiến sĩ trẻ mệt quá ngủ gục bên khẩu súng còn dính đầy đất đỏ.
Ngoài trời, tiếng gió rừng rít qua khe núi nghe lạnh đến nao lòng.
Mùi thuốc, mùi đất ẩm và mùi khói bom vẫn còn ám khắp căn hầm nhỏ.
Ai cũng mệt rã rời nhưng không một người than vãn.
Đến gần sáng, tiếng còi báo động lại bất ngờ vang lên dồn dập.
Anh Phong lập tức lao ra tải thương giữa màn khói bụi mịt mù.
Ánh đèn dầu cuối đêm năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


