Bài viết

ÁNH ĐÈN DẦU TRONG CA CẤP CỨU GIỮA TRẬN MƯA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Ký ức về một ca cấp cứu diễn ra trong mưa rừng, nơi ánh đèn dầu leo lét trở thành nguồn sáng duy nhất giữa bóng tối và tiếng mưa xối xả.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn hôm đó mưa đến rất nhanh.

Không có dấu hiệu báo trước.

Chỉ trong chốc lát, cả khu rừng chìm trong tiếng mưa xối xả.

Trên mái lán trạm phẫu, nước đập xuống liên hồi như không dứt.

Bên trong, ánh đèn dầu rung nhẹ theo từng cơn gió lùa qua vách lá.

Chị Trần Thị Hạnh đang cùng bác sĩ thực hiện một ca cấp cứu khẩn cấp.

Thương binh vừa được đưa vào trong tình trạng rất nặng.

Mọi thao tác phải thực hiện ngay lập tức.

Không có thời gian chờ đợi.

Ánh sáng yếu khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn.

Bóng người đổ dài trên nền đất ướt.

Dụng cụ y tế phải được truyền tay rất nhanh và chính xác.

Tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn.

Nhưng bên trong lán phẫu, mọi người vẫn tập trung tuyệt đối.

Chị Hạnh dùng tay giữ ánh đèn dầu cố định để bác sĩ thao tác.

Chỉ một chút rung lắc cũng có thể ảnh hưởng đến ca cấp cứu.

Đôi tay chị vừa phải giữ ánh sáng, vừa phải hỗ trợ dụng cụ.

Mọi thứ diễn ra trong sự căng thẳng kéo dài.

Có những khoảnh khắc gần như không ai nói gì.

Chỉ có tiếng mưa và tiếng thở gấp gáp của những người đang cố giữ lại sự sống.

Khi ca cấp cứu tạm ổn, mọi người mới có thể thở nhẹ.

Nhưng mưa vẫn chưa dừng lại.

Ngoài kia, rừng Trường Sơn vẫn chìm trong bóng tối dày đặc.

Và trong lán phẫu nhỏ bé, ánh đèn dầu vẫn tiếp tục cháy.

Như một điểm sáng mong manh nhưng không bao giờ tắt.

Sau này, chị Hạnh thường nhớ lại đêm đó và nói:

“Ánh đèn dầu trong chiến tranh không chỉ soi sáng ca mổ, mà còn soi sáng cả niềm tin rằng sự sống vẫn còn được giữ lại giữa rừng sâu.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn