Bài viết

Ánh Đèn Dầu Trong Hầm Trú Ẩn – Ký Ức Không Quên Của Thời Hoa Lửa

An Giang05/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ánh Đèn Dầu Trong Hầm Trú Ẩn – Ký Ức Không Quên Của Thời Hoa Lửa

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các hồi ức và tư liệu lịch sử về đời sống của nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, khi bom đạn liên tục trút xuống nhiều vùng quê và thành phố, những căn hầm trú ẩn đã trở thành nơi gắn bó với cuộc sống của biết bao gia đình Việt Nam. Giữa bóng tối và tiếng còi báo động vang lên trong đêm, ánh sáng leo lét từ những ngọn đèn dầu nhỏ đã trở thành hình ảnh quen thuộc, mang theo niềm tin và sự bình yên giữa thời kỳ hoa lửa.

Ngày ấy, ở nhiều địa phương miền Bắc, người dân phải đào hầm trú ẩn ngay cạnh nhà hoặc ngoài vườn để phòng tránh các trận không kích. Có những hầm được làm đơn sơ bằng tre gỗ và đất nện, chỉ vừa đủ cho cả gia đình ngồi co ro mỗi khi còi báo động vang lên.

Trong ký ức của nhiều người từng sống qua thời chiến, những đêm trú trong hầm là khoảng thời gian không thể nào quên. Khi tiếng máy bay vọng lại từ xa, mọi người lập tức tắt hết đèn trong nhà rồi nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Giữa không gian tối tăm và chật hẹp, ánh đèn dầu nhỏ bé trở thành nguồn sáng duy nhất.

Có những hôm bom rơi rất gần, mặt đất rung chuyển liên tục khiến trẻ nhỏ bật khóc vì sợ hãi. Người lớn ôm chặt con vào lòng, vừa dỗ dành vừa lặng lẽ lắng nghe tiếng động phía trên. Trong khoảnh khắc ấy, ngọn đèn dầu leo lét không chỉ giúp soi sáng căn hầm mà còn mang lại cảm giác ấm áp và bình yên cho mọi người.

Nhiều gia đình khi ấy rất quý từng giọt dầu thắp sáng. Vì điều kiện thiếu thốn, người dân thường dùng đèn nhỏ và chỉ thắp khi thật cần thiết. Có nhà tận dụng vỏ chai cũ làm đèn dầu, bấc đèn được se từ những mảnh vải vụn để tiết kiệm.

Trong chiến tranh, ánh đèn dầu còn gắn với nhiều câu chuyện xúc động về tình làng nghĩa xóm. Có những đêm hầm trú ẩn đông người, mọi người chia nhau từng chỗ ngồi và chuyền tay nhau ngọn đèn để ai cũng có chút ánh sáng giữa bóng tối.

Nhiều học sinh thời ấy cũng học bài dưới ánh đèn dầu trong hầm trú ẩn. Dù chiến tranh khiến cuộc sống khó khăn, nhiều em vẫn cố gắng học tập với hy vọng sau này góp sức xây dựng đất nước. Hình ảnh những cuốn tập mở dưới ánh đèn dầu giữa tiếng bom đã trở thành ký ức xúc động của một thế hệ.

Trong ký ức của nhiều người lớn tuổi, điều đáng nhớ nhất không phải là nỗi sợ hãi mà là tinh thần đoàn kết của mọi người trong thời chiến. Khi bom ngớt, người dân lại cùng nhau ra khỏi hầm, giúp đỡ những gia đình bị ảnh hưởng và nhanh chóng ổn định cuộc sống.

Có những người đã mãi mãi không trở về sau những trận bom ác liệt. Nhưng ánh đèn dầu trong những căn hầm năm ấy vẫn còn sống mãi trong ký ức của biết bao gia đình Việt Nam như biểu tượng của sự kiên cường và hy vọng giữa chiến tranh.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều căn hầm trú ẩn dần bị lấp đi theo thời gian. Cuộc sống hòa bình với điện sáng khắp nơi khiến hình ảnh đèn dầu trở nên xa lạ với thế hệ trẻ hôm nay. Nhưng với những người từng trải qua thời hoa lửa, ánh đèn nhỏ năm ấy vẫn là ký ức thiêng liêng không thể phai mờ.

Ngày nay, khi nhìn lại những chiếc đèn dầu cũ được lưu giữ trong bảo tàng hoặc trong ký ức của ông bà, nhiều người càng thêm hiểu về cuộc sống gian khó mà cha anh từng trải qua để bảo vệ quê hương.

Ánh đèn dầu trong hầm trú ẩn năm xưa tuy nhỏ bé nhưng đã thắp sáng niềm tin, tình yêu thương và ý chí vượt qua chiến tranh của nhân dân Việt Nam trong thời kỳ hoa lửa. Giữa bom đạn và mất mát, ngọn đèn ấy vẫn cháy bền bỉ như biểu tượng của hy vọng và khát vọng hòa bình của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn