Ánh Đèn Dầu Trong Hang Và Ca Mổ Giữa Tiếng Bom
Trong ký ức của một bác sĩ quân y như tôi, chiến trường không chỉ có tiếng súng mà còn có mùi của thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi máu và đất ẩm. Bệnh viện dã chiến của chúng tôi nằm sâu trong một hang đá bên sườn núi. Ở đó, chúng tôi chiến đấu với tử thần để giành giật lại sự sống cho đồng đội trong những điều kiện thiếu thốn đến cùng cực.
Tôi nhớ mãi ca mổ cho một chiến sĩ tên Nam, bị trúng mảnh bom găm vào gần tim. Đúng lúc đưa Nam lên bàn mổ là lúc máy bay B-52 bắt đầu rải thảm. Cả hang đá rung chuyển, bụi đất rơi xuống từng mảng. Đèn mổ dã chiến bị hỏng do sức ép nổ, cả căn phòng tối đen như mực. Trong khi đó, nhịp tim của Nam đang yếu dần, vết thương phun máu không ngừng.
Tôi hét lớn: "Đèn dầu! Mang tất cả đèn dầu vào đây!". Những nữ y tá nhanh chóng thắp sáng những chiếc đèn dầu hỏa nhỏ, mỗi người cầm một chiếc đứng quây quanh bàn mổ. Ánh sáng vàng vọt, chập chờn theo từng đợt rung của đất nhưng là nguồn hy vọng duy nhất. Tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh đôi bàn tay đang run rẩy vì sức ép của bom đạn.
Giữa tiếng nổ đinh tai nhức óc bên ngoài, tôi phải tập trung cao độ vào từng nhịp thở của bệnh nhân. Không có máy móc hiện đại, tôi nghe nhịp tim của Nam bằng tai trần áp vào lồng ngực. Tôi dùng kẹp gắp từng mảnh sắt sắc lẹm ra khỏi cơ thể anh, tay tôi lướt đi trong ánh đèn dầu hiu hắt. Mồ hôi vã ra như tắm, một y tá phải liên tục lau trán để mồ hôi không rơi vào vết mổ.
Sau hơn ba giờ đồng hồ căng thẳng, ca mổ kết thúc thành công đúng lúc tiếng máy bay địch rút dần. Khi tôi bước ra khỏi hang, hít một hơi không khí trong lành của rừng già, tôi thấy tay mình vẫn còn đầy máu nhưng lòng thanh thản lạ lùng. Nam đã sống. Nhiều năm sau, gặp lại Nam trong ngày hội quân, chúng tôi ôm nhau khóc. Anh nói: "Cảm ơn ánh đèn dầu của bác sĩ đã đưa em từ cõi chết trở về". Đối với những người quân y chúng tôi, niềm hạnh phúc nhất không phải là huân chương, mà là được thấy đồng đội mình lại có thể cầm súng, lại có thể trở về với gia đình sau cuộc chiến.


