Ánh đèn dầu trong lán huấn luyện
Đêm xuống trên khu lán. Sau một ngày huấn luyện, những người lính trẻ đã mệt rã rời. Ngoài trời, gió núi thổi qua những tán cây, mang theo hơi lạnh. Trong lán chỉ còn một ngọn đèn dầu đặt trên chiếc bàn gỗ. Ánh sáng vàng nhạt phủ lên những gương mặt còn rất trẻ.

Đêm xuống trên khu lán.
Sau một ngày huấn luyện, những người lính trẻ đã mệt rã rời. Ngoài trời, gió núi thổi qua những tán cây, mang theo hơi lạnh.
Trong lán chỉ còn một ngọn đèn dầu đặt trên chiếc bàn gỗ.
Ánh sáng vàng nhạt phủ lên những gương mặt còn rất trẻ.
Buổi học ban đêm
Tiểu đội trưởng Thành đặt một tập tài liệu lên bàn.
– Hôm nay chúng ta học thêm một chút.
Một chiến sĩ ngáp:
– Cả ngày tập rồi mà anh?
Thành cười:
– Làm người lính không chỉ cần khỏe. Còn phải biết học.
Mọi người ngồi lại.
Bế Văn Đàn cũng kéo ghế đến gần ngọn đèn.
Những dòng chữ nhỏ
Ánh đèn dầu không đủ sáng.
Người ngồi gần phải đọc cho người ngồi xa.
Có đoạn chữ rất nhỏ, cả nhóm phải ghé sát lại mới nhìn rõ.
Đàn chăm chú nghe.
Thỉnh thoảng anh ghi vài dòng vào cuốn sổ tay.
Người bạn bên cạnh hỏi:
– Cậu còn ghi à?
– Ừ. Sợ mai quên.
– Mai còn học nữa?
Đàn cười:
– Nhớ được thì tốt hơn.
Một câu hỏi
Tiểu đội trưởng hỏi:
– Vì sao người lính phải giữ kỷ luật?
Một vài người trả lời.
Nhưng câu trả lời còn rời rạc.
Thành giải thích chậm rãi:
– Vì trong đơn vị, mỗi người đều liên quan đến người khác. Một người làm sai có thể ảnh hưởng đến cả tập thể.
Đàn ngồi im lắng nghe.
Anh ghi lại một dòng trong sổ.
“Kỷ luật là trách nhiệm với đồng đội.”
Ngọn đèn sắp cạn
Thời gian trôi qua.
Dầu trong đèn vơi dần.
Ngọn lửa lúc sáng, lúc yếu.
Một chiến sĩ nói:
– Đèn sắp tắt rồi.
Thành nhìn chiếc đèn:
– Học nốt phần này.
Mọi người cúi xuống.
Ánh sáng yếu ớt vẫn đủ để nhìn thấy những trang giấy.
Không ai than phiền.
Bởi họ hiểu những buổi học như thế đang giúp họ chuẩn bị cho những nhiệm vụ phía trước.
Một hình ảnh ở lại
Khi buổi học kết thúc, mọi người lần lượt đứng dậy.
Đàn đóng cuốn sổ tay.
Anh nhìn ngọn đèn dầu lần cuối.
Ánh sáng nhỏ bé giữa căn lán tối khiến anh nhớ đến ngọn đèn ở nhà.
Có lẽ giờ này mẹ cũng đã ngủ.
Có lẽ căn bếp quê nhà vẫn còn chút than hồng.
Anh khẽ mỉm cười rồi cất sổ vào ba lô.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại những ngày đầu quân ngũ, người lính có thể quên một bài học cụ thể đã học hôm nào.
Nhưng họ thường nhớ rất rõ những đêm ngồi bên ánh đèn dầu, khi những người lính trẻ cùng nhau học tập, cùng nhau kể chuyện và cùng nhau trưởng thành.
Ngọn đèn ấy không sáng được cả khu rừng.
Nó chỉ đủ soi một chiếc bàn và vài trang giấy.
Nhưng trong ký ức của những người lính, ánh sáng nhỏ ấy tượng trưng cho một điều lớn lao:
Trong những năm tháng gian khó, tri thức, kỷ luật và niềm tin vẫn được gìn giữ từ những điều bình dị nhất.
Và khi ngọn đèn dầu tắt, những người lính trẻ mang bài học ấy theo mình bước vào ngày mới.


