Cựu chiến binh

Ánh đèn dầu và cuốn sách cứu nước

Ánh đèn dầu và cuốn sách cứu nước

An Giang16/06/2026Huỳnh Thị Hiền Lương (Đoàn xã Vĩnh Xương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1931, một màn đêm nặng nề bao phủ lên vùng đất Vĩnh Xương.

Sau cao trào đấu tranh cách mạng, thực dân Pháp mở cuộc "khủng bố trắng" khốc liệt chưa từng có. Nhiều chi bộ trong huyện Tân Châu bị đánh phá tan rã. Hàng loạt đảng viên bị bắt, bị tra tấn, bị đày ra tận Côn Đảo. Dọc tuyến đường từ Tân Châu lên Vĩnh Xương, đồn bốt địch mọc lên dày đặc.

Bọn thực dân tin rằng chúng đã dập tắt được phong trào cách mạng.

Nhưng chúng không biết rằng, trong những mái nhà tranh đơn sơ của người dân Vĩnh Xương, ngọn lửa cách mạng vẫn âm ỉ cháy.

Một đêm mưa cuối năm, tại căn chòi lá nằm khuất sau vườn cây, vài người thanh niên lặng lẽ tụ họp.

Không có cờ xí.

Không có khẩu hiệu.

Càng không có vũ khí.

Thứ quý giá nhất đặt giữa căn nhà lúc ấy chỉ là một cuốn sách đã cũ, mép giấy sờn rách vì được chuyền tay quá nhiều lần.

Đó là cuốn "Đường cách mệnh" của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc.

Người phụ trách lớp học bí mật nhẹ nhàng mở từng trang sách.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, ông bắt đầu đọc:

— Muốn cứu nước và giải phóng dân tộc, không có con đường nào khác ngoài con đường cách mạng...

Mọi người chăm chú lắng nghe.

Ngoài kia, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng gió đêm.

Bên trong căn nhà nhỏ, từng lời trong cuốn sách như thắp lên niềm tin cho những người đang sống giữa vòng vây của kẻ thù.

Có người vừa thoát khỏi sự truy lùng của địch.

Có người mất người thân trong những đợt khủng bố.

Có người từng chứng kiến đồng chí của mình bị bắt đi không trở lại.

Nhưng không ai nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Sau khi đọc sách, các đồng chí lại kể cho nhau nghe về những tấm gương chiến đấu anh dũng của những người cộng sản đi trước.

Mỗi câu chuyện là một bài học.

Mỗi bài học là một nguồn động viên.

Một thanh niên trẻ tuổi hỏi:

— Nếu tất cả chi bộ đều bị phá vỡ thì cách mạng có còn không?

Người cán bộ già mỉm cười rồi chỉ vào cuốn sách trên bàn:

— Chừng nào còn người tin vào con đường này thì cách mạng vẫn còn.

Câu nói ấy khiến mọi người lặng đi.

Trong khoảnh khắc đó, họ hiểu rằng sức mạnh của cách mạng không chỉ nằm ở vũ khí hay lực lượng đông đảo, mà còn nằm ở niềm tin và lý tưởng.

Đêm ấy, khi lớp học kết thúc, cuốn "Đường cách mệnh" lại được gói cẩn thận trong lớp vải dầu để chuyển sang một cơ sở khác.

Nó tiếp tục hành trình từ nhà này sang nhà khác, từ người này sang người khác, như ngọn đuốc soi đường trong những năm tháng đen tối nhất.

Nhờ những lớp học bí mật ấy, nhiều cán bộ mới được đào tạo.

Nhiều cơ sở cách mạng được khôi phục.

Và từ những hạt giống được gieo trong gian khó, phong trào cách mạng ở Vĩnh Xương từng bước hồi sinh mạnh mẽ sau cơn bão "khủng bố trắng".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn