Bài viết

ÁNH ĐÈN ĐÊM TRƯỚC SÂN BAY DÃ CHIẾN ĐỒNG SÚT

ÁNH ĐÈN ĐÊM TRƯỚC SÂN BAY DÃ CHIẾN ĐỒNG SÚT

Lào Cai22/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÁNH ĐÈN ĐÊM TRƯỚC SÂN BAY DÃ CHIẾN ĐỒNG SÚT

Lời kể của cựu thanh niên xung phong Lê Văn Thắng (Tổng đội 21, Thái Nguyên)Nhiều người biết đến thủ đô Hà Nội trong trận Điện Biên Phủ trên không năm 1972, nhưng ít ai biết rằng ở các tỉnh lân cận như Thái Nguyên, Tuyên Quang, những sân bay dã chiến của không quân ta luôn là những tọa độ bí mật, nơi diễn ra cuộc chiến sinh tử để bảo vệ những cánh chim sắt xuất kích tầm cao. Tôi là đội trưởng Đội thanh niên xung phong bám trụ tại sân bay dã chiến Đồng Sút, Thái Nguyên.Sân bay dã chiến thực chất chỉ là một đường băng bằng đất nện dài chưa đầy hai cây số, xung quanh được ngụy trang bằng những vạt rừng cọ và đồi chè rậm rạp. Nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho đường băng luôn phẳng phiu, không có một hố bom hay một viên đá nhỏ, vì chỉ cần một mảnh sắt nhỏ lọt vào động cơ là máy bay tiêm kích MiG-21 của ta có thể gặp tai nạn nguy hiểm khi cất cánh. Máy bay trinh sát của Mỹ liên tục lượn lờ trên bầu trời để tìm kiếm mục tiêu dã chiến này.Đêm 23 tháng 12 năm 1972, phi công Nguyễn Đức Soát nhận lệnh xuất kích từ sân bay Đồng Sút để đánh chặn toán máy bay B-52 đang hướng về Hà Nội. Trời tối đen như mực, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ thung lũng. Vì lý do bảo mật tuyệt đối, sân bay không được bật hệ thống đèn điện dẫn đường thông thường. Để dẫn hướng cho máy bay cất cánh an toàn, hơn một trăm thanh niên xung phong chúng tôi đã xếp thành hai hàng dọc dài thẳng tắp chạy dọc hai bên mép đường băng. Trên tay mỗi người cầm một chiếc đèn bão nhỏ bọc vải đỏ, tạo thành hai dải sáng mờ ảo trong đêm sương.Tiếng động cơ phản lực của chiếc MiG-21 gầm vang xé toạc màn đêm tĩnh mịch, lao vút đi ngay giữa hai hàng người sống chúng tôi. Luồng gió nóng từ đuôi máy bay thổi bay mũ nón, hất văng nhiều chị em ngã xuống đất, nhưng không một ai buông rơi chiếc đèn trên tay. Chiếc máy bay vút lên trời cao, mất hút vào làn mây dày. Giây phút ấy, chúng tôi đều rớt nước mắt vì tự hào, hiểu rằng thân mình đang làm bệ phóng cho những chiến công hiển hách của tổ quốc. Tuổi trẻ thời hoa lửa của chúng tôi đơn sơ mà kiêu hùng như ánh đèn bão đêm ấy, lặng lẽ cháy hết mình để soi sáng con đường chiến thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn