Mùa khô năm 1971, Lâm và Bắc lái hai chiếc xe tải chở đạn dược tiến về phía tiền tuyến. Giữa một đoạn đường đèo hiểm trở, máy bay địch bất ngờ thả pháo sáng, biến cả vùng rừng núi thành một màu trắng nhợt nhạt chết chóc. Theo nguyên tắc, tất cả xe phải tắt đèn, tấp vào lề để đảm bảo bí mật.
Tuy nhiên, xe của Bắc bất ngờ bị hỏng máy ngay giữa khúc cua độc đạo, khói bốc lên nghi ngút từ nắp ca-pô. Nếu không di chuyển nhanh, cả đoàn xe phía sau sẽ bị kẹt lại và trở thành mục tiêu cho trận oanh tạc sắp tới.Lâm không lái xe chạy thoát thân. Anh cho xe mình áp sát xe Bắc, nhảy xuống giữa làn đạn:
"Mày điên à? Kéo xe tao thì mày không chạy nhanh được, cả hai cùng chết đấy!" – Bắc gào lên, đẩy Lâm về phía cabin.
Lâm chẳng nói chẳng rằng, nhanh nhẹn móc sợi dây xích sắt vào trục xe của bạn. Anh nhảy lên ghế lái, hét qua cửa kính:
Dưới ánh đèn gầm vàng đục nhỏ nhoi, chiếc xe của Lâm gầm lên điên cuồng, kéo theo khối thép nặng nề của Bắc lết từng mét trên con đường đầy hố bom. Đạn nổ chát chúa phía sau, mảnh pháo găm vào thành xe "ken két". Để động viên bạn, Lâm cứ cách vài phút lại bóp còi theo nhịp: "Tùng... tùng tùng". Đó là ám hiệu riêng của hai đứa: "Có tao ở đây!".Cuối cùng, họ cũng vượt qua được đoạn đường hiểm nguy, đưa hàng về đích an toàn. Khi dừng lại, cả hai nhìn thấy lốp xe của Lâm đã rách nát, thành xe đầy vết đạn, nhưng họ đều còn sống. Bắc bước xuống, ôm chầm lấy Lâm, hai gương mặt đen sạm khói súng tì vào vai nhau, rung lên vì xúc động.Hòa bình lập lại, ông Lâm và ông Bắc vẫn giữ thói quen đi đâu cũng có nhau. Mỗi khi nghe tiếng còi xe ngoài đường, họ lại nhìn nhau mỉm cười. Với họ, tình đồng chí không phải là điều gì cao siêu, mà là sợi dây xích sắt nối giữa hai chiếc xe, là tiếng còi vang lên giữa đêm đen để nhắc nhở rằng bạn mình không hề đơn độc.