Ánh đèn giữa chiến trường
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Dù phải đối mặt với vô vàn khó khăn, chị vẫn tận tụy cứu chữa thương binh và giữ vững niềm tin vào ngày hòa bình.
Năm 1967, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, một cô gái trẻ rời Hà Nội để lên đường vào chiến trường miền Nam. Cô mang theo hành trang của một người bác sĩ và một trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Cô gái ấy là Đặng Thùy Trâm.
Tại chiến trường, chị được giao phụ trách một bệnh xá. Nơi đây thường xuyên tiếp nhận những người lính bị thương. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men và trang thiết bị, công việc của chị vô cùng khó khăn.
Có những đêm, khi mọi người đã nghỉ, ánh đèn trong bệnh xá vẫn còn sáng. Đặng Thùy Trâm vẫn miệt mài chăm sóc thương binh. Với chị, mỗi người lính nằm trên giường bệnh đều là một người cần được cứu chữa.
Chiến tranh khiến chị phải chứng kiến nhiều mất mát. Chị nhớ gia đình, nhớ Hà Nội và những ngày tháng bình yên. Những cảm xúc ấy được chị ghi lại trong nhật ký. Qua từng trang viết, hình ảnh một nữ bác sĩ trẻ hiện lên rất chân thật: có lúc nhớ nhà, có lúc buồn trước những mất mát, nhưng vẫn luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang làm nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Ngãi. Chị ra đi khi mới 27 tuổi.
Sau chiến tranh, cuốn nhật ký của chị được tìm thấy và xuất bản. Những dòng chữ được viết giữa bom đạn đã giúp thế hệ sau hiểu hơn về cuộc sống và tâm hồn của những người trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Đặng Thùy Trâm đã không thể nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, nhưng những gì chị để lại vẫn còn sống mãi.
Câu chuyện về chị nhắc chúng ta biết trân trọng hòa bình và nhớ đến một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để cống hiến cho quê hương.

