Người có công giúp đỡ cách mạng

“Ánh đèn giữa đồng sen”

Câu chuyện kể về một nữ giao liên trẻ ở xã Tân Phước đã dùng ánh đèn dầu làm tín hiệu bí mật dẫn đường cho bộ đội vượt qua vùng đồng sen ngập nước trong những năm kháng chiến chống Mỹ đầy ác liệt.

Đồng Tháp13/05/2026Ngô Hồng Tuấn (Xã An Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1972–1973, vùng Tân Phước còn hoang vu với những cánh đồng sen, đồng cỏ năng trải dài ngập nước quanh năm. Đây cũng là nơi lực lượng cách mạng thường chọn làm căn cứ hoạt động vì địa hình hiểm trở, khó bị phát hiện.

Bà Nguyễn Thị Út lúc ấy chỉ mới mười bảy tuổi nhưng đã tham gia làm giao liên cho du kích địa phương. Công việc của bà là đưa thư từ, dẫn đường và chuyển lương thực cho bộ đội.

Ban ngày, bà giả làm người hái sen hoặc cắt cỏ. Đêm xuống mới lặng lẽ chèo xuồng len lỏi qua những con rạch nhỏ để làm nhiệm vụ.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị của bà nhận nhiệm vụ đưa một tổ thương binh từ vùng biên về căn cứ an toàn. Trời tối đen như mực, mưa lâm râm kéo dài khiến mọi hướng đi trên đồng nước đều giống hệt nhau.

Nguy hiểm hơn, địch vừa tăng cường tuần tra dọc các tuyến kênh lớn.

Nếu đi sai hướng hoặc gây tiếng động mạnh, cả đoàn có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.

Để dẫn đường, bà Út mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ được che kín bằng ống tre chỉ chừa một khe sáng rất hẹp. Ánh đèn yếu ớt ấy chính là tín hiệu bí mật cho những người phía sau bám theo.

Cả đoàn lặng lẽ di chuyển giữa đồng sen ngập nước. Nhiều lúc nước sâu tới ngực, thương binh phải bám vào xuồng mới đi nổi.

Khi gần đến khu vực bìa rừng tràm, bất ngờ có tiếng xuồng máy của địch vọng lại từ xa. Mọi người lập tức tắt hết tiếng động, nằm sát xuống nước.

Riêng bà Út vẫn giữ chặt chiếc đèn dầu trong tay, dùng thân mình che ánh sáng để không bị lộ.

Tiếng máy xuồng mỗi lúc một gần. Ai nấy đều nín thở.

May mắn thay, địch chạy thẳng ra tuyến kênh lớn mà không phát hiện đoàn người đang ẩn mình giữa đồng sen.

Sau nhiều giờ vượt đồng trong đêm lạnh, cả tổ thương binh cuối cùng cũng về tới căn cứ an toàn.

Một người lính bị thương nắm chặt tay bà Út và nói:

“Ánh đèn nhỏ của cô đêm nay quý hơn cả ngọn đuốc giữa chiến trường.”

Nhiều năm sau chiến tranh, bà Út vẫn giữ lại chiếc đèn dầu cũ như một kỷ vật của thời hoa lửa. Với bà, đó không chỉ là chiếc đèn dẫn đường mà còn là biểu tượng của niềm tin và lòng yêu nước của người dân quê hương Tân Phước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn