Ánh đèn hầm chữ A
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tôi là y tá tại một trạm quân y ở rừng Phú Lý, ngày đêm chăm sóc và cứu chữa thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Giữa bom đạn và hiểm nguy, tinh thần kiên cường của đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh để tôi vượt qua mọi khó khăn, dốc hết tuổi thanh xuân giành giật sự sống cho những người lính và nuôi dưỡng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.
Tôi Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tôi là y tá phục vụ tại một trạm quân y ẩn sâu trong rừng Phú Lý, thuộc căn cứ Trung ương Cục. Thực tế chiến tranh khốc liệt hơn mọi thước phim tư liệu. Đó là những ngày thiếu thuốc men, thiếu thốn từng mét băng gạc, anh em thương binh đưa về trong tình trạng máu thịt lẫn lộn vì bom đặc sản. Tôi nhớ mãi hình ảnh anh chiến sĩ trẻ mang vết thương hoại tử ở tay, khi tôi chuẩn bị cưa tay anh mà không có thuốc tê, anh chỉ cắn chặt chiếc khăn rằn, cười bằng ánh mắt: "Cứ làm đi chị, để em còn về giữ súng". Chính nụ cười kiên cường của đồng đội và hình ảnh quê hương bị giày xéo đã thôi thúc cô gái đôi mươi như tôi vượt qua nỗi sợ hãi máu me, bom đạn. Chúng tôi dành cả thanh xuân dưới những căn hầm chữ A ẩm ướt, giành giật từng hơi thở cho đồng đội, chỉ mong ngày mai, con em mình được sống dưới ánh mặt trời hòa bình.



