Ánh đèn hầm trú bom
Vũ Thị Mai là một phụ nữ lớn tuổi thời chiến, chứng kiến nhiều trận bom pháo nhưng vẫn kiên cường giữ cho hầm trú ẩn của làng an toàn và ấm áp.
Mùa hè năm 1972, khi những trận bom pháo rải rác khắp vùng Hải Phòng, Mai cùng các bà con trong làng thường trú trong một hầm bí mật dưới lòng đất. Mỗi đêm, tiếng bom rền vang trên bầu trời, khiến mọi người run sợ nhưng vẫn cố gắng giữ tinh thần lạc quan.
Mai luôn thắp một ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm, không chỉ để soi sáng mà còn để trấn an trẻ em và người già. Bà kể: “Nhìn ánh đèn lấp lóa, tôi thấy mọi người bớt hoảng sợ. Ai cũng im lặng, cùng nhau kể chuyện, nhường thức ăn cho những người yếu ớt, và hy vọng ngày mai bình yên sẽ đến.”
Sau trận bom dữ dội đó, nhiều căn nhà trong làng bị hư hại, nhưng hầm trú ẩn vẫn an toàn, nhờ sự chuẩn bị chu đáo và tinh thần kiên cường của những người như Mai. Câu chuyện của bà là minh chứng cho sức sống bền bỉ và lòng nhân ái giữa bom đạn chiến tranh.



