Ánh đèn hiệu trên đèo Đá Mài
Cựu thanh niên xung phong Bùi Thị Ánh hồi tưởng những đêm đứng giữa trọng điểm đèo Đá Mài làm cọc tiêu sống hướng dẫn xe quân sự vượt đèo. Lòng quả cảm của bà đã soi đường cho các chuyến xe vào Nam.
Bà Bùi Thị Ánh sinh năm 1953 tại phường Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng. Năm 1971, khi tròn 18 tuổi, bà tình nguyện gia nhập Đại đội 560 Thanh niên xung phong, chốt giữ khu vực đèo Đá Mài, tỉnh Quảng Bình. Đây là nút giao thông độc đạo liên tục bị không quân Mỹ rải bom tọa độ và bom từ trường. Đêm đêm, giữa làn sương mù dày đặc và tiếng đạn pháo nổ rải rác xung quanh, bà Ánh cùng các chị em trong tổ công tác phải mặc áo trắng ngụy trang, cầm đèn hiệu đứng tựa lưng vào vách đá tại các đoạn đường sạt lở để làm cọc tiêu sống dẫn lối cho từng chiếc xe tải quân sự qua đèo. Sự dũng cảm quên mình của bà Ánh đã giúp hàng trăm chuyến xe vượt qua ranh giới sinh tử an toàn. Trở về Hải Phòng sau chiến tranh, bà luôn là tấm gương sáng về sự kiên cường và lòng nhân ái tại địa phương.


