Bài viết

ÁNH ĐÈN KHÔNG TẮT

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÁNH ĐÈN KHÔNG TẮT

Chiến tranh thường gắn với tiếng súng, với bom đạn và những cuộc đối đầu khốc liệt. Nhưng có những khoảng lặng trong chiến tranh, nơi con người không trực tiếp cầm súng mà vẫn góp phần giữ gìn sự sống. Đối với cựu chiến binh Trần Văn Hòa, ký ức về một đêm chăm sóc thương binh giữa rừng sâu là minh chứng rõ ràng cho điều đó.

Đó là một đêm mưa nặng hạt, rừng núi chìm trong bóng tối đặc quánh. Đơn vị của ông vừa trải qua một trận đánh ác liệt, nhiều chiến sĩ bị thương nặng được đưa về một điểm trú tạm thời. Điều kiện thiếu thốn đủ bề: không điện, không thuốc men đầy đủ, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét và những dụng cụ sơ cứu đơn giản.

Trong hoàn cảnh ấy, một chiến sĩ trẻ được giao nhiệm vụ chăm sóc thương binh. Anh không phải là y tá chuyên nghiệp, chỉ được hướng dẫn sơ qua về sơ cứu. Nhưng đêm hôm đó, anh trở thành chỗ dựa duy nhất cho những người đang giành giật sự sống.

Từng người một, anh lau vết thương, thay băng, tìm cách cầm máu. Có những vết thương sâu, máu chảy không ngừng, anh phải dùng mọi cách có thể để giữ lại sự sống cho đồng đội. Đôi tay run lên vì mệt, nhưng ánh mắt vẫn tập trung, không rời khỏi những người đang cần mình.

Đêm kéo dài tưởng như vô tận. Mưa vẫn rơi, gió lạnh len qua từng kẽ lá. Có lúc ngọn đèn dầu gần tắt, anh phải che chắn bằng chính cơ thể mình để giữ ánh sáng. Bởi anh hiểu, trong bóng tối ấy, chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể cướp đi mạng sống của người khác.

Điều khiến ông Hòa nhớ nhất không phải là những vết thương, mà là ánh mắt của người chiến sĩ ấy. Đó là ánh mắt của sự kiên định, của trách nhiệm và cả sự lo lắng không giấu được. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ làm việc, như thể quên đi chính bản thân mình.

Đến gần sáng, mưa ngớt dần. Những người bị thương cũng qua được cơn nguy kịch. Người chiến sĩ trẻ lúc này mới ngồi bệt xuống đất, đôi tay lấm lem bùn đất và máu. Anh không nói gì, chỉ thở dài nhẹ nhõm.

Sau này, khi nhắc lại câu chuyện, ông Trần Văn Hòa luôn coi đó là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của cuộc đời lính. Bởi nó cho thấy rằng, không phải ai cũng cần đứng ở tuyến đầu mới là người anh hùng. Có những người lặng lẽ phía sau, nhưng đóng góp của họ lại vô cùng to lớn.

Chiến tranh là nơi thử thách con người đến tận cùng. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, những phẩm chất tốt đẹp nhất lại được bộc lộ. Đó là sự tận tụy, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm không điều kiện.

Những câu chuyện như vậy không ồn ào, không hào nhoáng. Nhưng chính chúng lại làm nên chiều sâu của ký ức chiến tranh. Nó nhắc nhở rằng, giữa những mất mát và đau thương, con người vẫn có thể giữ được ánh sáng của tình người.

Và đôi khi, chỉ một ngọn đèn nhỏ thôi cũng đủ để soi sáng cả một đêm dài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn